Tản mạn thời tôi sống

NGUYỄN TRỌNG TẠO                      

Như con chiên sùng đạo chợt bàng hoàng                  

Nhận ra Chúa chỉ ghép bằng đất đá

 

1.  

Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa

Như thời đã đi qua như thời rồi sẽ đến

Nhưng cái thời tôi sống hẳn khác xưa

Trong bài hát thêm bom rơi và súng  

 

Anh yêu em anh phải đi ra trận

Vợ yêu chồng biết chờ đợi nuôi con

Đất yêu người đất nhận làm lá chắn

Hai mươi năm không nguôi lửa chiến trường  

 

Hai mươi năm không ngày nào vắng người chết đạn

Khăn tang bay người sống trắng mái đầu

Đâu cũng gặp những nghĩa trang liệt sĩ

Chiến tranh chấm dứt rồi mà nào dễ tin đâu!   

 

2.  

Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa

Nhưng màu hoa thời tôi thì có khác

Xe đến công trường bay mù bụi cát

Màu hoa thường lấm bụi suốt mùa khô 

 

Lúa ngậm đòng lụt bão đến xô bồ

Nhà đang dựng thiếu xi măng thiếu gạch

Bao đám cưới chưa có phòng hạnh phúc

Mây ngổn ngang lam lũ những dáng người 

 

Anh nhớ em nhớ về phía cuối trời

Nơi đất mới khai hoang chân em dầm trong đất

Em nhớ anh nhớ về nơi bóng giặc

Cứ rập rình quanh cột mốc đêm đêm 

 

Gió thầm thào như chẳng thể nguôi yên

Gạo thịt cửa hàng nhiều khi không đủ bán

Con phe sục khắp ga tàu bến cảng

Giá chợ đen ngoảnh mặt với đồng lương… 

 

Có bao người ước cuộc sống bình thường

Như một thuở xa xôi mình đã có

Thuở miếng ăn không phải bàn đến nữa

Thuở chiến tranh chưa chạm ngõ nhà mình 

 

Có bao người bạc bẽo với quê hương

Thả số phận bập bềnh vào biển tối

Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi

Câu trả lời thật không dễ dàng chi!... 

 

3. 

Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa

Chỉ vết thương rồi thời gian làm sẹo

Vầng trăng mọc vào thơ mỗi ngày dường đổi mới

Người lo toan vầng trăng chẳng yên tròn 

 

Tôi sống thời không thể đứng quay lưng

Bao biến động dễ đâu nhìn thấy được

Bờ thẳng hơn những cánh đồng hợp tác

Đê sông Hồng sau màu lũ thêm cao 

 

Tàu ngoài khơi vừa phát hiện mỏ dầu

Đập thủy điện sông Đà đang xây móng

Tờ báo đẫm mồ hôi bỗng sáng dòng tin ngắn:

“Nhà máy giấy Bãi Bằng vừa ra mẻ đầu tiên” 

 

Thời đã qua sẽ chẳng khỏi ngạc nhiên

Nếu trở lại bây giờ vẫn quần nâu dạo phố

Thời tôi sống cả đến bầy em nhỏ

Diện quần bò nhảy theo điệu nhạc vui… 

 

Đài thêm nhiều những bài hát yêu nhau

Những điệu múa ba-lê hồng hào thêm sân khấu

Cái mới đến ngỡ ngàng rồi nhập cuộc

Báo bớt trang báo thêm chút thơ tình 

 

Thơ chưa hay thì thơ nói thật lòng

Ai giả dối rồi biết mình lầm lỗi

Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi

Câu trả lời thật không dễ dàng chi!... 

 

4. 

Khi đang đắm yêu nào tin được bao giờ

Rồi một ngày người yêu ta đổi dạ

Rồi một ngày thần tượng ta tan vỡ

Bạn bè thân thọc súng ở bên sườn 

 

Sau cái bắt tay xòe một lưỡi dao găm

Kẻ tình nguyện giữ nhà muốn chiếm nhà ta ở

Tấm ảnh Mao treo lẫn màu cờ đỏ

Tay ta treo đâu nghĩ có một lần!... 

 

Như con chiên sùng đạo chợt bàng hoàng

Nhận ra Chúa chỉ ghép bằng đất đá

Thời tôi sống thêm một lần súng nổ

Trái tim đau rỏ máu dọc biên thùy… 

 

5. 

Rồi thời gian qua đi rồi tuổi trẻ qua đi

Ai sau tôi ở vào thời sắp đến

Thời không còn khổ đau thời không còn nghèo túng

Đọc thơ tôi xin bạn chớ chau mày. 

 

Bạn hãy quên đi vất vả những hàng ngày

Bao lo lắng đời thường từng làm tuổi xanh ta bạc tóc

Chỉ Hy vọng và Niềm tin giúp ta thêm sức lực

Câu thơ này xin bạn nhớ giùm cho: 

Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa!...                                                            

Hà Nội tháng 6.1981  

Rileigh

Your articles are fo

Your articles are for when it absotulely, positively, needs to be understood overnight.

Aggy

i dont have one she

i dont have one she got angry and told me not stop wasting her time, when SHE called me!! i cant ring them back either has the number is unknown! otiehwrse id make sure id make their life a living hell for speaking so rudely to me! these people need stopping, if i get another call ill make sure i go along with it and annoy them

Nguyện

Nhớ một thời!

Bài thơ này tôi đã chép tay để đọc vào những năm 1984-1985. Bài thơ hay quá dù 1/4 thế kỷ rồi mà trong lòng vẵn chưa nguôi những khắc khoải của một thời. Giờ đây xem phim "Ngõ lổ thủng" thì nhớ về bài thơ này và cảm nhận hết "Tản mạn thời tôi sống".

VHH

"Vo Hong Hai" vohonghai_ht@yahoo.com
Gửi anh Tạo thư của "nguyen kim" nguyenkhparis@yahoo.fr Ngày: Tue 28 Feb 2006 09:34:46

Ôi mừng quá Hải ạ
Mình thật là có lỗi với Hải hôm trước hẹn với Hiệp lúc Hải ra Hà Nội công tác để gọi điện thoại nói chuyện đúng buổi chiều đó mình mệt quá. Thật ra là mình đang trong giai đoạn cuối cùng của luận án (hạn nộp cuối cùng của mình là tháng 9) nên cảm giác áp lực tăng cao nhiều khi bị như vậy.
Thỉnh thoảng mình lại nhớ đến những ngày đại học của bọn mình lúc đi Nghệ Tĩnh lần đầu tiên về thăm nhà Hải bên núi Hồng Lĩnh uống trà xanh ăn kẹo cu đơ hút thuốc lào đi rỡ lạc rỡ khoai (đấy là lần đầu tiên mình được gánh gồng đấy) đi xiếc cá ăn mực với anh dân chài lang thang bãi biển từ Nghi Xuân sang Can Lộc những cồn cát vàng óng ... Chuyến đi mở mắt cho mình nhiều thứ lắm một vùng đất nước nhất là những người mà không có Hải không bao giờ mình có dịp được gặp được sống những cảnh đời thường như vậy. Nhà mình chắc không còn ai ở lại cầu Bến Thuỷ cả ? Bác trai mất mình được nghe tin nhưng mình không liên lạc với gia đình (mình rất mến bác nhưng hồi đó cảm thấy hơi ngại vì bác rất nghiêm nghị khắc khổ). Còn mọi người ? Chị Thuý và thằng Sơn (nếu mình không nhầm tên nó) thế nào ? Hình như nó là huấn luyện viên karate của tỉnh ? Hà vẫn dạy văn chứ ? Hải Hà có mấy "tên" rồi ?
Thời gian kinh khủng là nhanh mình cảm thấy chưa làm gì được đáng kể cả. Mình luôn luôn cảm thấy mình kém cỏi quá nhu nhược quá. Chỉ mãi đến vài năm gần đây mình mới bắt đầu xác định được hướng đi mà mình tin rằng là đúng Hải ạ. Đất nước đã và đang trải qua những năm tháng khó khăn đang vật lộn tìm hướng mà mình đã mất quá nhiều thời gian để tìm hiểu để băn khoăn để xác định đường trong trạng thái kém tự tin và có khi lạc hướng. Đầu tư thực sự được vào công việc ít lắm. Gần đây có lúc nhớ lại bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo hồi đó có ai đó cho mình biết (hình như chính là Hải) mình lúc đó còn chưa hiểu lắm nhưng bây giờ mới thấy đó đúng là tiếng "kêu" của một thế hệ tiếng kêu của một người rất tỉnh. Mình không nhớ được nhiều lúc ấy lại muốn hỏi Hải.
Bọn mình nhớ Hà hồi ra Hà Nội lúc đến thăm bọn mình còn ở Nguyễn Huy Tự. Không biết lúc nào bọn mình lại sẽ có dịp gặp nhau.
Chỗ Hải còn giữ liên lạc với ông Nguyễn Đình Thi có còn hợp tác với côte d Azur không ?
Nếu có số điện thoại cố định (cơ quan hoặc ở nhà) cho mình nhé.
Mong tin Hải
Rất thân
Hiền
Những bông hoa vẫn cứ nở đúng mùa
như thời đã đi qua như thời rồi sẽ đến
?….
Rồi một ngày người yêu ta đổi dạ
Rồi một ngày thần tượng ta tan vỡ
bạn bè thân thọc súng ở bên sườn

Như con chiên sùng đạo chợt bàng hoàng
Nhận ra Chúa chỉ làm bằng đất đá

Thời tôi sống có bao nhiêu câu hỏi
Câu trả lời thật chẳng dễ dàng chi

Đặng Anh Dũng

Đọc bài thơ này lại nhớ cuốn "Nỗi buồn chiến tranh" của Bảo Ninh. Và nhớ cả những kỷ niệm của thời bao cấp vừa xa xôi vừa gần gũi của thời thơ bé...Cái nỗi buồn nhân tình thế thái của những năm khổ sở vất vả ngày xưa.

Vừa đọc mấy bài thơ mới nhất chú Tạo post hình như nỗi buồn bây giờ cũng đã khác nhiều nỗi buồn ngày trước phải không chú?