Lời bình "Đồng dao cho người lớn"

okThơ vẽ lên một ảnh cười Di Đà. Nghìn năm vốn cũng chỉ trong chớp mắt. Thì những cái sự  cái tình kia là gì? Có chăng chỉ là cái nếp nhăn mờ trong nét cười xám của cỏ của chốn tịnh không trong hồn thi nhân mà thôi.Thơ như thế chẳng tiêu dật tiêu sái lắm ư?

 

ĐỒNG DAO CHO NGƯỜI LỚN

Thơ Nguyễn Trọng Tạo

có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi

có con người sống mà như qua đời

có câu trả lời biến thành câu hỏi

có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới

có cha có mẹ có trẻ mồ côi

có ông trăng tròn nào phải mâm xôi

có cả đất trời mà không nhà ở

có vui nho nhỏ có buồn mênh mông

mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ

mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió

có thương có nhớ có khóc có cười

có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

                                          1992

Lời bình của Đỗ Trọng Khơi

  

         Thơ Nguyễn Trọng Tạo là thơ của người nhàn. Ông như vừa thong thả lao động thong thả tản bộ và thong thả nêu ra điều suy nghĩ tinh vi và sâu sắc về cuộc đời. Nhờ ở cái cách cái khí cốt ấy thơ ông có chỗ đạt tới sự minh triết. Xét vậy cách nhàn  cũng là cả một sự học sự tu dưỡng mới có. Thưởng thơ ông gây cho ta cảm khoái về cảnh phiêu dật tiêu sái của trời xưa người xưa. Xưa mà vẫn mới lạ. Ấy là sự thành của ông ở cõi này.

        Đồng dao cho người lớn phản ánh tiêu biểu cho cái cảnh - tình ấy.

                             có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi

                             có con người sống mà như qua đời

        Thể đồng dao thường được hồn dân gian nuôi ở nhịp bốn chữ. Đồng dao của Nguyễn Trọng Tao viết ở thể tám chữ. Nhưng soi chẻ rạch ròi thấy thực chất vẫn tiếp nối thể bốn chữ dân gian. Là một nhạc sĩ nên ông đã khéo đưa cái tài nhạc sang thơ chuyển nhịp 4/4 (nhịp phức) sang nhịp 2/8 (nhịp đơn). Sự công phu gây hiệu qủa là ở dạng nhịp đơn (8chữ) nhịp điệu thơ chuyển nhanh hơn sáng hơn; bởi vậy ông dấu được kín hơn cái ẩn ý của sự so sánh tính đối chứng. Ông đã lấy cái sáng cái trong trẻo của nhạc điệu để ém giấu cái u uẩn cái nhòe mờ của tư tưởng tình cảm. Nào là cái chết (cánh rừng chết) nhưng lại vẫn xanh; nào là sự sống (con người sống) nhưng lại như đã qua đời...Sự hữu hạn lồng trong sự vô hạn và ngược lại...

         Hữu hạn hay vô hạn không nằm ở hình thể vật chất mà nằm sâu trong tâm thể tâm lý của tình. Hai câu thơ mở bài là một nốt đồng dao suy nghiệm do tình là khúc dạo nhanh bắt vào bài thơ. Nốt nhấn tư tưởng thực sự lộ ra ở câu thơ th 3: Có câu trả lời biến thành câu hỏi... Thơ khơi lộ một mạch sống cái mạch sống này do thiếu tính cơ bản tính chân lý hay là sự khơi lộ lên một cuộc vận động không ngừng của bản chất chung mang tính quy luật của đời sống? Một dấu hiệu bất khả tri của Kant. Nhưng có lẽ ý tưởng thơ của câu thơ này nghiêng về sự bất lực của tư tưởng - cấu trúc đời sống xã hội hơn là sự bất khả tri của tri thức(!). Chính bởi vậy tính trớ trêu chênh vênh của cảnh của tình mới liên tiếp thể hiện:

                       có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới...

                       có cả đất trời mà không nhà ở...

          Bài thơ có sáu khổ mỗi khổ 2 câu. Bốn khổ trên là một bức ký hoành tráng vẽ ra lẽ mất - còn  ở đời và tình thơ nghiêng về gam màu tối. Phải tới hai khổ cuối bài tình thơ mới sáng lên bay trên đôi cánh phấn thích của niềm hy vọng. Lạc quan - hy vọng một cội sinh tất yếu phải có cho sự tồn tại cho tình yêu.

                         mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ

                         mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió

và:

                          có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi...

       Thơ vẽ lên một ảnh cười Di Đà. Nghìn năm vốn cũng chỉ trong chớp mắt. Thì những cái sự cái tình kia là gì? Có chăng chỉ là cái nếp nhăn mờ trong nét cười xám của cỏ của chốn tịnh không trong hồn thi nhân mà thôi.Thơ như thế chẳng tiêu dật tiêu sái lắm ư?

        Thơ như thế quyết không thể sinh ở cõi nhọc mà chỉ có thể sinh ở cõi nhàn.

         Chợt nhớ cái cội sắc thơ Nguyễn Trãi "Mai rung hoa đeo bóng" rơi đã từ 600 năm rồi nay còn "đeo bóng" nhuận sắc điểm màu cho cành thi ca Nguyễn Trọng Tạo? Cái dư ảnh của mệnh văn mãi còn chớp sáng gây tình kỳ ngộ se duyên bút mực đến vậy sao!

          Thái Bình 23.4.2001

                                                                                               

uron

Đây là một bài thơ luôn ám ảnh tôi từ khi tôi được đọc. Với 12 câu thơ nhưng dường như tác giả đã sơ lược được hết những giá trị của cuộc đời. Bài thơ để lại dư âm buồn man mác cho lòng người suy ngẫm.
Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo!