Tập thơ NƯƠNG THÂN (phần 1)

TẬP THƠ NƯƠNG THÂN

Nguyễn Trọng Tạo - Nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin Hà Nội 1999

 

TỰA


Người ta nói: đời là Cõi Tạm. Tôi thấy mình chỉ là kẻ Nương Thân. Trong vũ trụ vô biên vô tận này đời người chớp mắt. Ta là ai ta nào kịp trả lời.

Tôi nương thân tôi vào chính thơ tôi. Thơ lại nương náu trong từng con chữ và điệu nhạc vang lên từ cõi tâm linh nào xa thẳm. Thơ là cái bóng của tôi hay tôi là cái bóng của thơ tôi nào có biết.


Những yêu ghét giận hờn những vui buồn sống chết... không có gì thuộc về con người lại xa lạ với thơ. Thơ dạo gót nhẹ nhàng tới những chỗ tăm tối tận cùng của Cõi Người.

Cách đi của thơ là cách đi của Sóng Điện. Một tia chớp sáng lòa làm hiện rõ mọi ảnh hình trong đêm đen. Một sức nóng lạ lùng làm trào lên xúc cảm sung sướng đê mê. Và chính thơ làm vỡ ra những bí mật tưởng như đã được con người cất dấu từ vạn kỷ. Thơ là "tiếng sét ái tình" (Coup de foudre) của một đôi tình nhân đã đuổi bắt nhau từ kiếp trước.

Trên con đường vô định tôi đã đi tìm thơ gần trọn cuộc đời để quay lại với ngôn ngữ thơ ca nhịp chẵn của Vịât Nam mình. Thơ lục bát thơ bốn tiếng thơ tám tiếng... bao giờ cũng tạo nên những cặp đôi thủy chung bền vững như một đặc tính vĩnh cửu của tâm hồn người Việt. Những vần lưng vần nối vần của lục bát đồng dao... cứ đi mãi không ngừng từ thế giới hồn nhiên tới triết lý cao siêu. Nương Thân là sự nối tiếp cái nhịp Đồng Dao Cho Người Lớn trước đây.

Và bây giờ cửa căn phòng bấy lâu khép kín của thơ tôi đã mở. Mời bạn hãy bước vào. Nếu có góc khuất nào tăm tối xin bạn hãy bình tâm. Rồi bạn sẽ quen dần với thứ ánh sáng u huyền đang hắt lên từ vết nứt của bức tường ngôn ngữ.


Hà Nội ngày Tiểu Thử 1999

NGUYỄN TRỌNG TẠO



THƠ


như con chó Bim anh sợ những câu thơ sực nức nước hoa

như ông giáo già anh sợ những ngôn từ trụi trần tráo trở

thơ ơi anh say mùi nguyên khiết của em

tịch lặng hú rên ú ớ

trong cơn giãy giụa sống

chữ bấm vào anh những móng tay hồng

câu thơ giai điệu sóng

biển xoáy ta xuyên đáy

chân không

chẳng chết đi chẳng bất tử chẳng hư vô

tình ướp trong biển mặn

tươi ròng

là em đó thơ ơi

và nước mắt

từ con chữ ứa ra những chồi lộc non tươi...



NƯƠNG THÂN


đêm cộng lại nợ nần

thấy mình hóa kiến

cái chốn nương thân bạn bè thương mến

cao tít sáu tầng trời

ở đây tôi nghe tiếng cười mặt đất

tiếng kẻng leng keng đúng giờ gọi: Rác!

tiếng rao bán chiếu gon tiếng khóc trẻ lạc đường

cầu thang bước chân người

khe khẽ trở về trời

đêm hôm khuya khoắt

quán mặt tiền thương tôi khi có khách

cho sẵn số "phôn"

anh bạn làm quan xa lâu năm

gọi điện thoại cầm tay từ ngã tư tìm ngõ

em tiếp thị thả xà bông qua cửa

con tôi đi học về xe đạp sáu tầng thang

ôi ngày tháng gian nan

tôi như kiến gặp mưa bò nhanh về tổ

ở trên cao biết mình là con nợ

khi nước dưới đất nâu thương nhớ chảy lên trời!



TINH MƠ


như có ai gọi tôi từ chân đê ngoài đồng vắng

hay cây sáo xanh Presvin đã thổi báo xuân về

tôi chạy dọc bờ đê chân trần mơn man sóng

sóng nước sông quê và sóng lúa đồng quê

không có ai? hay có có không không? tôi cứ nghe tiếng gọi

ôi cỏ non! chẳng lẽ lại là ngươi?

tôi nằm ngập cỏ non ngập hương trinh trời đất

tiếng sáo xanh ve vuốt tinh mơ chưa hiện rõ mặt trời

lưỡi mùa xuân liếm nhẹ thịt da tôi...



TẾT NÀY ĐI THĂM


tết này đi thăm bông hoa tuổi nhỏ

bãi bể nương dâu bông hoa vẫn còn đó

tết này đi thăm người mẹ Trường Sơn

núi xây mộ cỏ nhớ thương xanh rờn

tết này đi thăm một thằng bạn cũ

xưa ngủ chiếu manh giờ thành trọc phú

tết này đi thăm đồng cạn đồng sâu

tung tăng con nghé kéo cày con trâu

mời bác nhà nông nghỉ tay uống rượu

bác tợp một hơi- việc đồng cấp vội

bãi bể nương dâu năm tháng chuyển dời

xuân về men rót chén đầy chén vơi...



TÌNH RƠI


đừng mơ rừng cũ người ơi

lối xưa đã khép màu trời trinh nguyên

đừng mơ xẻ ván đóng thuyền

sông xưa đã lấp mấy triền dâu xanh

em giờ sợ cả hình anh

lệ rơi ngày trước đã thành cơn mưa

si mê cũng thể trò đùa

muốn tu lại sợ gặp chùa vắng sư

anh đừng nhắc nữa mùa thu

vàng phai màu áo tương tư một thời

cầm tình trót để tình rơi

mò kim đáy bể người ơi xin đừng...

bây giờ nước mắt người dưng

bây giờ sấu rụng trong rừng hết chua!




và em như gió bay qua đường dài

và tôi như lá xanh ngày vàng phai

và đất thành ô thành nhà thành phố

và em và tôi thành chồng thành vợ

em bồng con gái tôi dắt con trai

ngày xưa là một bây giờ là hai

và câu ca dao sắc như mắt liếc

em đã có chồng tầm xuân vẫn biếc

và tôi như lá xanh ngày vàng phai

và em như gió bay qua đường dài...



BÍ ẨN LA JOCONDE


sao lại là em

không là em khác

ngày đầy ắp đàn ông đêm vòng tay vô cảm

móng vuốt rã rời

mắt mi khép dài nghi hoặc

vẫn làm môi bí ẩn La Joconde

sao lại là em

không là em khác

váy dài nến tuyết

áo dài xanh lá cây đen

đêm bóc dần vỏ bưởi

hiện ra vầng trăng chua ngọt vị bò nhàu

con quỷ tình khát bài ca buồn đau

thở dài tăcxi

xe ôm rồ máy

trở về trên xích lô văng lẻ pê-đan

sao lại là em

không là em khác

đêm nấc lên giai điệu Diễm xưa

úp vào tiếng nấc

úp vào núi đồi sa mạc biển xanh

bật khóc

sao lại là em

không là em khác

mắt mi khép dài nghi hoặc

vẫn làn môi bí ẩn La Joconde.



GỬI


tôi về khép lại căn phòng

thấy trong lồng ngực như không có gì

trái tim đã bỏ tôi đi

ai mà nhặt được gửi về dùm tôi.



TÔI CÒN MẮC NỢ ÁO DÀI


tôi còn mắc nợ áo dài

một làn gió trắng một bài thơ hay

tôi còn mắc nợ mi mày

một con thuyền lá xanh đầy mắt nai

tôi còn mắc nợ ngày mai

một lần trở lại hay hai ba lần

ngoài kia trời đất giao thân

tôi còn mắc nợ giai nhân một đời

bao giờ trắng nợ người ơi

trái tim đã trót thốt lời yêu đương!



RƯỢU CHÁT


tình trao mắt cho thơ

trời xanh mi ướt bờ

tình trao nắng cho mưa

chìm vào nhau bất ngờ

cửa khép những ô vuông

chân tường dâng bão gió

chiều cắn vào ngàn thương

quên mùa đang đốn ngộ

ứ hự là tình ơi

ừng ực khát một đời

người trao nhau rượu chát

dốc say tình lên ngôi.



NGƯỜI ĐANG YÊU


một khuya một mình một tình một mưa

đèn đường lưa thưa em đi giao mùa

cứ tưởng ấm rồi đất trời chuyển hạ

nào ngờ ngày xa còn rét tháng ba

anh bấm điện thoại em chưa tới nhà

tiếng chuông ái ngại vọng hồi xót xa

anh đứng anh ngồi anh thương anh nhớ

anh ra anh vào nao nao mắt mở

đường xa gió thở ú ớ mưa dài

mắt mình ngái ngủ như là mắt ai

tiếng mèo kêu hoang ướt đầm mái ngói

hồn bỏ xác anh đi theo tiếng gọi

tận đáy đêm khuya hồn gặp em về

ôm làn hơi ấm xiết ghì đê mê...



VU VƠ


hương lìa xác hoa gà lìa vỏ trứng

cái bóng nằm dài cả khi ta đứng

ai đi ngoài đường giống hệt vợ ta

ta trở về nhà vợ con ngái ngủ

ti-vi vẫn mở bài hát lạ quen

con mèo ngóng chủ như là không tên

ta thoát áo quần thấy đêm lạnh lạnh

ta tắt ngọn đèn thấ mình đặc quánh

lởn vởn câu thơ chôn đàn ghi-ta (*)

côn trùng kéo nhị quanh bốn góc nhà...

------------------------------

(*) Thơ Lorca: Nếu tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn ghi-ta



MẮC CẠN


sao nhớ heo may nghìn độ trước

sao quên chăn gối lúc tàn canh

buồn sững sông xanh lẫn núi xanh

còn đâu tuổi phượng mà tíu tít

lão chưa thành lão đ· dài râu                     

ới a nhịp phách ly nhạt rượu

gió hỏi trời sâu hay biển sâu

sông hỏi đam mê hồn mắc cạn

thưa xanh ngả bạc một sợi đầu.



NỖI BUỒN KIÊU


một ngày người bán rẻ ta

ta thành đồ vật giữa nhà người dưng

một ngày người đến rưng rưng

mua gì vô giá? Xin đừng mua ta.



KHÔNG TUỔI


em dần mão thân mùi hay tuất hợi

tử vi em không tuổi giữa hồn anh

em dịu mát lạnh lùng hay nồng cháy

một vòng ôm buộc mười sợi vô hình

em là cây-âu-cơ thắp trăm đèn hoa đỏ

rụng xuống đời anh lấp lánh cánh môi son

không Nhật Bản không Trung Hoa không Hàn Quốc

em Việt Nam phảng phất chút Hồng Kông

anh chưa đến phương Tây chưa Cực Nam Cực Bắc

nghe trời biển luân hồi trong màu mắt

khi một mình anh lại nhớ về em

ngày không mùa người không tuổi tình không tên.



Ý NGHĨ


khát nước - mời cạn ly đầy

khát men - mời cạn rượu này

khát tình - uống cạn - tháng ngày buồn tênh



AN ỦI


người tìm chỗ ngồi ở giữa đám đông

ta tìm chỗ ngồi ở chốn trống không

rồi bỗng người buồn tìm ta an ủi

rồi bỗng ta buồn quân cờ bỏ túi...



KHÔNG ĐỀ


I.

đi nhiều chân mỏi

ngồi nhiều lưng xiên

ghét nhiều cỗi mặt

yêu nhiều đau tim

cây không tiếng chim

lá cành tẻ nhạt

đời không có em

mùa xuân phiêu dạt

II.

có hai con mắt

mà đắm thuyền tình

có chùm hoa dại

mà nên gia đình

em thường minh triết

anh chẳng ngu đần

mà sao lạc miết

lối vào mùa xuân.



KHÁT


ta khát thành con gấu bông

đêm đêm em ôm đêm ngủ

ta khát mắt hồ ghế đá

nồng nàn lưỡi sóng mềm môi

ta khát căn phòng trắng muốt

đợi em đêm trắng ấp ngày

ta khát nhỡ tàu một chuyến

đêm ga bật lửa trắng tay

ta khát tăcxi chạy mãi

điều hòa nóng lạnh là em

ta khát thành đêm chứng sinh

oa oa tình yêu nguyên trinh...



ĐỪNG GỬI CHO TÔI TRĂNG RẰM


đừng gửi cho tôi trăng rằm

tình xưa đã khuyết

không hy vọng có thể là điềm tốt

đừng gửi cho tôi lộc biếc

chẳng bao giờ còn trở lại xuân xanh

không ảo tưởng có khi là huyễn hoặc

hãy ném tôi vào đêm tối

mắt có thể sáng dần lên

hãy vùi tôi vào mùa đông

trái tim có thể tự sưởi ấm

cảm ơn chân tường đã cho tôi sức sống

cảm ơn tôi đã dựng một chân tường!...

 

CON SÔNG HUYỀN THOẠI


con sông mình hạc xương mai

vàng son in bóng đền đài hoa khôi

đến đây tôi gửi bóng tôi

vớt lên thì vỡ tan rồi lại nguyên

con sông mướt cỏ tóc tiên

những đêm kỹ nữ bỏ quên nguyệt cầm

vầng trăng lõa thể ướt đầm

sẩy chân thi sĩ vớt nhầm mỹ nhân

con sông đám cưới Huyền Trân

bỏ quên dải lụa phù vân trên nguồn

hèn chi thơm thảo nỗi buồn

niềm riêng nhuộm tím hoàng hôn đến giờ

con sông nửa thực nửa mơ

nửa mong Lý Bạch nửa chờ Khuất Nguyên...



(Còn tiếp)

Darold

Thank God! Soenome w

Thank God! Soenome with brains speaks! http://wajyboualg.com [url=http://qvznct.com]qvznct[/url] [link=http://ddyimu.com]ddyimu[/link]

Kassie

Thanks for that! It'

Thanks for that! It's just the answer I nedeed. http://swcfibvpcp.com [url=http://dzdtwsvog.com]dzdtwsvog[/url] [link=http://rqfplsfn.com]rqfplsfn[/link]

Kert

Free info like this

Free info like this is an apple from the tree of knwgeedol. Sinful?

Hữu Kim

Anh Tạo ơi lúc nào nước dưới đất nâu cũng thương nhớ chảy lên trời! Chà ảnh hai bác một thời đẹp trai và phong trần quá.Cái thời "gặp nhau lần nào cũng vội"! Chúc bác sức khoẻ nhé!

Lê Huy Mậu

gừi NTT

Anh Tạo ơi! Địa chỉ đúng phải là...vnweblogs.com. tai anh thiếu chữ vn nên tìm mãi mới được. Hôm nay mấy anh em mượn lưới đi kéo cá được đến cả yến cá. ghê không!sẽ ghé thăm weblogs anh và TN luôn đấy. Chúc khỏe!

ĐPL

Cháu thấy thơ ổn rồi mà chú? Như bài này nè?

Vụ panel thì phải đợi Admin sửa template. Khổ quá đi cậu chàng sẽ đi 5 nước và đầu tháng 5 mới về. Xin lỗi chú vì cháu không "diệt" vụ này được.

HTG

Kính gởi bác Tạo

Việc Panel bên phải bị tụt xuống là bởi khi post bài có thể bác đã copy nguyên một bài nào đó đã đăng trên một website khác rồi dán vào blog.
Để khắc phục bác phải xóa bài đó đi hoặc post lại: Vào chỉnh sửa copy lại bài đã post vào word (copy từng đoạn để thoát khỏi cái khung do trang web mặc định) nói cách khác là bác làm sao cho "sạch sẽ" y như một bài viết mới được soạn thảo. Rồi copy ngược trở lại blog và cập nhật như post bài bình thường.
Còn vụ các khổ thơ "yêu nhau" đơn giản nhất là giữa các khổ bác cho nó một dấu hoa thị (*) để phân biệt là nó tách ra ngay.
Chúc bác thành công!

nguyentrongtao

Gưởi Admin

Có 2 vấn đề kỹ thuật rất cần tới Admin:
1.Làm theo Admin chỉ dẫn Post thơ mà các khổ thơ vẫn dính vào nhau. Nó yêu nhau quá.
2.Cái Panel tại sao tụt xuống đáy trang? Giống cái nhà giấu cửa phía sau. Khách ngán quá không giám vào.
Vì vậy cho nên nhà tôi buồn quá Admin ơi!