KHÔNG ĐỀ

KHÔNG ĐỀ

NGUYỄN TRỌNG TẠO


Anh trót để tình yêu tuột mất

Xin em đừng tha thứ hay giận hờn
Hoa ly vàng cọ chân anh như nhắc
Một chiều buồn sóng trắng biển Qui Nhơn

Anh trót để em ra đi vô cớ
Đến một ngày không thể hiểu vì đâu
Em hút bóng dừa xanh vai khép gió
Không bao giờ quay lại mối tình đầu

Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biếc xanh em mãi chớp sáng vòm trời
Điều CÓ THỂ đã hóa thành KHÔNG THỂ
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi. 

1984

Nguyen Thao Chi

Cảm ơn anh

Vậy là đoạn thơ em trích lại không phải trong bài thơ của anh. Không hiểu sao trong trí nhớ của em bài thơ lại bắt đầu bằng khổ thơ đó:
Những người lính đi qua thành phố
Màu áo xanh dễ nhận giữa bao người
Màu áo xanh gần gũi chợt xa vời
Lại chợt hiện vội vàng qua năm tháng

Những người lính dễ làm ta xúc động
Mắt long lanh đứng ngắm dãy nhà cao
.......
Và còn vài khổ thơ khác nữa:

Người lính đi qua bao kỷ niệm tuổi thơ
Qua bao tết xa nhà qua bao mùa rụng lá
Qua bom đạn chia tay gặp gỡ
Bao cát vàng đất đỏ đá mòn trơn
.......
Chắc là em bị nhầm với một bài thơ khác rồi nhưng "Những người lính đi qua thành phố" chính là bài thơ em yêu thích.
Cảm ơn anh rất nhiều vì đã dành thời gian trả lời một người ngoại đạo không quen biết em. Chúc anh luôn vui mạng khỏe và sáng tác được nhiều tác phẩm hay.
Nguyễn Thảo Chi

nguyentrongtao

Gửi Nguyễn Thảo Chi

Cảm ơn bạn Nguyễn Thảo Chi đã ghé thăm. Gửi tặng bạn bài thơ bạn yêu thích:

NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐI QUA THÀNH PHỐ

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Những người lính đi qua thành phố
Mắt long lanh đứng ngắm dãy nhà cao
Ba lô sau lưng như cùng ngước nhìn theo
Ngỡ thành phố nghiêng mình giây phút ấy

Cổng vườn hoa nhiều lần ta bỗng thấy
Màu áo xanh người lính lẫn bóng màu
Lẫn lứa đôi cười nói dắt tay nhau
Anh vội vã lên toa xa điện cũ

Những người lính đi qua thành phố
Người trẻ măng người tóc bạc phơ
Chân dép lốp hay chân giày cao cổ
Chẳng nhiều đâu nhưng chưa vắng bao giờ...

***

Phía sau anh mấy cuộc chiến tranh qua
Bao tết xa nhà bao mùa cây rụng lá
Bao bom đạn chia tay gặp gỡ
Núi lặng thầm khóc bạn dưới sao khuya

Phía sau anh thương nhớ trĩu ba lô
Qua trận thắng lại đến cùng trận đánh
Qua cái chết lại đến cùng bom đạn
Bao lá cờ cắm mốc dọc đường qua...

***

Em ơi em em trong trắng vô tư
Nếu em đã đem lòng yêu người lính
Giờ tan ca đừng mong người yêu đón
Ngước sao trời hãy tin đấy là anh!

Nếu em là vợ lính dẫu thời bình
Hãy xem bài cho con sau mỗi lần tan học
Con khó bảo đừng một mình ngồi khóc
Đừng đợi anh xách nước thổi cơm chiều

Mẹ già ơi thương nhớ dẫu dâng trào
Mẹ cứ nhắc tên con đừng lo con vấp ngã
Lối con đi - nào lỗi mòn thuở nhỏ
Và mẹ là Mẹ Lính - dễ dàng đâu !...

***

Người lính đi qua lòng mình thẳm sâu
Qua cắn rứt đời thường những ngày gian khó nhất
Khiến vòm cao gió ngân lên âm nhạc
Tiếng ve dâng trong vắt thuở ban đầu.....

Phía sân ga những người lính lên tàu
Những người lính đi qua thành phố
Tiếng bánh sắt rung kính bao cửa sổ
Tiếng còi chào xoáy ốc cuối trời xa

Con tàu mang người lính chúng ta đi
(Chưa hết giặc chưa thể nào khác được)
Rồi con tàu lại về ga xuất phát
Người lính đi - áo xanh rợp chiến hào
Thành phố ngước nhìn theo những ngọn núi thật cao!

1983

Nguyễn Thảo Chi

Xin thơ

Anh Tạo ơi
Em là một người rất yêu thơ dù chẳng bao giờ biết làm thơ. Mỗi khi có điều gì buồn hay thấy lòng trống trải đọc một bài thơ hay tự nhiên thấy mọi thứ như dịu lại thấy yêu cuộc đời hơn thấy muốn sống đẹp hơn anh ạ.
Bài Không đề của anh ấy em đọc từ hồi còn là sinh viên từ khi chưa một lần yêu và bây giờ đã gần 40 tuổi rồi vẫn thuộc lòng. Lời thơ những hình ảnh trong bài thơ thật buồn mà cũng thật đẹp và tha thiết.
Còn một bài thơ nữa mà em cũng đọc từ hồi sinh viên và nhớ là của anh nhưng bây giờ chỉ còn nhớ một vài đoạn thôi. Đó là bài thơ viết về người lính với những câu như thế này: "Những người lính đi qua thành phố - Màu áo xanh dễ nhận giữa bao người - Màu áo xanh gần gũi chợt xa vời - Lại chợt hiện vội vàng qua năm tháng....". Em muốn nhờ anh cho em biết có phải bài thơ đó là của anh không? Và nếu có thể anh gửi cho em xin bài thơ được không ạ?
Em cảm ơn anh nhiều ạ
Nguyễn Thảo Chi