Tập thơ NƯƠNG THÂN (Phần 3)



CÂY ÁNH SÁNG


một thân cây cháy bùng lửa trắng

anh thấy đầu tiên anh thấy cuối cùnh

những trái cây hóa ngọc

gió khi hồng

khi tím

khi xanh lơ

một thân cây một thân cây biết nói

bằng tự cháy

không thề nguyền

không huyễn hoặc

môi chín nẫu trong môi ngực chết chìm trong ngực

em cuối cùng em mãi đầu tiên

có một đêm anh buồn nghe hồn cây trắng hát

"đừng tin những gì con gái nói"

anh bay theo nhặt lại những lời ca

kết thành cây-ánh-sáng

và anh biết từ đây anh sống

trong bài ca không lừa dối của em.



CÂY HOA PHƯỢNG TÌNH CỜ

tình cờ hay chẳng tình cờ

cây hoa phượng nở bất ngờ chiều nay

để tôi đứng lặng nhìn cây

quên sông Hương gió vơi đầy sau vai

tháng ba thì hãy còn dài

một mình cây đứng đợi ai bên đường

cái màu hoa đỏ lạ thường

ngỡ như thời trẻ chưa từng nở hoa

cái màu hoa đỏ như là

thời gian nén lại nở òa khát khao

màu hoa đỏ tự trời cao

cháy lên như chẳng lúc nào nguôi ngoai

sao lòng tôi cứ hỏi ai

tháng ba thì hãy còn dài Huế ơi

cây hoa nở sớm đón người

hay mùa hè trước đợi tôi đến giờ?



RU HOA

chúm chím môi hoa lim dim mắt lá

cái ngủ à ơi màn trời buông thả

áo xiêm lơi lả đường cong ảo mờ

tiếng trùng tiếng dế đắm chìm ngây thơ

trong giấc hoa mơ có chùm ánh sáng

một giọt sương rơi sao trời lấp loáng

có năm ngọn gió vuốt ve má nàng

có năm cánh sóng phập phồng mơn man

ngôi đền thời gian làm sao che chở

hoa biết vì ai đến thì hoa nở

à ơi cái ngủ quyến rũ giấc hoa

ngủ thì rực rỡ thức mà phôi pha...



TÌM HOA

tìm hoa tôi tìm ngón thơm xòe nắng

em vẫy gọi tôi mùa tình trong nắng

tìm hoa tôi tìm cánh môi thần tiên

em truyền sang tôi nóng bỏng lửa thiêng

tìm hoa tôi tìm gót hài vũ điệu

em dìu tôi say thụ cầm huyền diệu

tìm hoa tôi tìm yếm thắm váy nhung

một nẻo tân hôn vời vợi muôn trùng

mùa hạ trôi qua tơi bời phượng đỏ

mùa thu trôi qua cúc tàn ngõ nhỏ

em bỏ tôi đi dằng dặc mùa đông

tôi tìm gầy guộc gặp em bạc lòng

mùa xuân thương ai tươi ròng muôn sắc

cả một trời hoa sương nhòa nước mắt...



QUỲNH HOA

          Tặng anh Dũng chị Thảo

mong manh em đến mùa mưa bão

đêm dắt anh tìm phút thần tiên

quỳnh hoa quỳnh hoa thẹn thùng một đóa

rượu nồng hương men ngấm môi mềm

em trút bỏ tơ lụa hồng phớt tím

cho trắng trong hiển hiện đến rợn người

anh ngỡ chết giữa rùng mình hoa nở

một đời hoa chỉ giây phút trời ơi!...

rồi hoa tự liệm mình từng cánh rũ

ly rượu thừa anh đổ xuống mùa thu

rồi chẳng biết kiếp này hay kiếp nữa

hồn hoa về trong mưa bão phù du...



BẠCH HOA

hây hây mơn mởn gió xuân

chao năm giờ đã sáng ngần Bạch Hoa

gái tơ thoáng chốc đàn bà

tân hôn trời đât giao thừa rồi sao

một năm nháy mắt chiêm bao

Bạch Hoa nở. Bạch Hoa nào? mình ơi

nhớ xưa ta biệt ly rồi

xuân nay sao lại khứ hồi trắng trong

thì ra nàng vẫn chưa chồng

ta thì phiêu lãng lòng vòng đỏ đen

thời gian biến lạ thành quen

quen thành lạ chỉ riêng em động mùa...



NĂM BÀI VÍ DỤ TẶNG KH.

VÍ DỤ 1

gửi chiều một đóa hồng hoa

không ngờ sinh nhật dung hòa ngày đêm

gửi em điểm hẹn không tên

người lên đỉnh ngọ bỏ quên bóng mình.

VÍ DỤ 2

ăn chay từ Z đến Y

ngủ chay từ thuở vợ đi lấy chồng

có nàng thục nữ phòng không

ngó qua cửa khép hoa hồng thơm chay

VÍ DỤ 3

cho anh tảng đá trên non

đá thành tượng đá nhìn mòn mắt anh

cho anh một mảnh trời xanh

trời thành hồ biếc anh thành cù lao.

VÍ DỤ 4

một ngày nửa nắng nửa mưa

nửa xe nửa bộ nửa trưa nửa chiều

con đường từ ghét đến yêu

đỏ đen sấp ngửa liêu phiêu một đời...

VÍ DỤ 5

anh chưng cất máu thành thơ

gửi qua bưu điện tới bờ sông đen

có nàng lạ lạ quen quen

mở thơ anh đọc rồi quên qua đò...



LÂM PHƯƠNG HÁT

im đi biển ơi nghe Lâm Phương hát

những cơn Rock biển người

em vắt kiệt em cho sóng

tôi lang thang tôi về nơi cuối trời

một chiều chia ly chảy đi sông ơi

một đời dân ca cuồng si đôi môi

hoang mạc biển xanh cháy đêm lân tinh

còn mảnh mai em vạm vỡ âm thanh

ký sổ sinh viên bàn tay rã mỏi

đi qua giải thưởng em ngồi thu mình

điệu Rock hồn tôi rùng rùng bão cát

trào dâng Hải Phòng sóng biển hồi sinh...



NHỚ APOLINAIRE

tôi thấy cầu Mirabeau ngủ mơ trên cầu Tràng Tiền

sông Seine trôi trên sông Hương

người con gái mắt xanh đầu thế kỷ

áo sương tím mờ đang chèo thuyền về cửa Thuận An

tôi thấy Apolinaire trong đêm Francophone

trên môi em gái Huế

chùm thạch thảo của mùa thu đã chết

phục sinh tiếng đàn chàng Phạm hát tình ca

không có lý trí kép nào đẹp đôi hơn Huế- Paris

những xứ sở ngon hơn rượu ngon và đẹp hơn gái đẹp

không có đổ vỡ kép nào to lớn hơn

khi anh chẳng biết yêu em em chẳng biết yêu anh

trên dòng thời gian xanh

em trôi đi trong anh

sông Seine trôi trong sông Hương bóng đền đài lưu lại

tôi cất bước vô biên. Em không thể quay về thời con gái...

ôi Apolinaire

cứ như biển gặm dần lục địa hồn tôi!



THƠ NHỜ EM GỬI VỀ NGUYỄN BÍNH

em giờ quần soọc áo phông

ta như một gã nhà nông cuối mùa

em giờ píc ních sân chùa

ta như sư đá còn ưa xoa đầu

em giờ tưởng tượng sồng nâu

ta đi ra phố mua gàu tát trăng

ước chi em mặc tứ thân

nụ cười che nón ba tầm ghé chơi

ước chi đến hẹn người ơi

con đò lúng liếng mắt cười chìm đâu

ta về hỏi đáy sông sâu

áo phông quần soọc nhà lầu xe hơi

sông sâu không tiếng trả lời

nghe chiều khói sóng một hơi thở buồn



MODULES ĐIỀM PHÙNG THỊ

cây xương rồng không gai những bầu vú căng tròn

tượng Vénus không đầu nẩy cặp mông trái đất

mặt Nguyễn Trãi hình tim "Cha tôi" chồng đá ghép

hồn về ngồi trước cửa áo sồng nâu

đừng tìm Đông hay Tây hãy cúi nhìn cảm thức

sẽ thấy bà muôn hình khi ghép bảy mô-đun

bỗng chạm cái cau mày bỗng nghe cười giật thột

bà là ai đất đá gỗ đồng nhôm?

bảy chữ cái của riêng bà của riêng bà ngôn ngữ

mỗi người xem tự phiên dịch cho mình

hạnh phúc khổ đau không thuộc về bà nữa

hồn đóng đinh trên những khối tượng hình

tôi chợt thấy tóc bà xanh trở lại

im lặng biển sâu mang áo Tết trẻ em

tôi chợt thấy dáng bà nhỏ dần trên trời thẳm

mỗi con người có thể hóa Vô Biên



KHÔNG GIAN LÊ BÁ ĐẢNG

anh thu Ánh sáng vào Bóng tối

rồi tung ra những đám rước huy hoàng

cây cối núi non nhà vườn sông nước

những linh hồn nhang khói hồi quang

đôi mắt anh đôi khi trên đỉnh Ngọ

đôi khi nhìn từ đáy thẳm nửa đêm

những ngôi sao bay tận cùng chót vót

đỉnh núi cao bị ánh mắt nhấn chìm

không gian Sống đẩy lùi không gian Chết

không gian anh Sống Chết mãi tuần hoàn

trong trò chơi luân hồi Ánh sáng

hồn trẻ thơ sắp đặt lại không gian

hồn trẻ thơ lang thang cùng thế giới

khát vọng không gian đồng nghĩa với Vô bờ

vẫn ám ảnh một nỗi niềm sầu xứ

ánh sáng vô thường ánh sáng của Tuổi thơ

anh phản chiếu cả mênh mông vũ trụ

qua không gian hướng nội của đời anh

và tôi thấy không gian lê bá đảng

hiện chói chang khi anh gặp chính mình...



NGƯỜI PHIÊN DỊCH CHÍNH MÌNH

                                                 Nhớ Trần Dần

Mưa rơi không cần phiên dịch

em làm sao phiên dịch đời anh

một khối đá câm

tạc thành ngôn ngữ

một đối thoại câm

thốt ra con chữ

anh phiên dịch chính anh người người lớp lớp

anh phiên dịch chân trời đồng nghĩa với người bay

em từ Huế

anh dịch: Nhân loại tím

giờ mồ anh hoa viếng thành núi lớn

hoa không cần phiên dịch phải không anh?

thi sĩ hỡi bao giờ anh trở lại

cầm trên tay Mùa sạch mở từng trang!



THI NHÂN

          Tặng Võ Văn Trực

chợt đọc câu thơ đêm buồn dựng tóc

chợt đọc bài thơ râu xanh trắng cước

đọc trọn tập thơ không sao ngủ được

bão trong thơ anh xoáy lốc tim tôi

hương trong thơ anh cay ra ngoài trời

máu trong thơ anh ồng ộc sa bồi

người ta làm thơ khi cười khi khóc

riêng anh làm thơ phọt từng miếng óc

ảo ảnh con trai rút mình làm ngọc

nếu không bật khóc tôi sẽ làm gì

nếu không biết hát tôi sẽ làm gì

nếu không câm điếc tôi sẽ làm gì

tôi sẽ cùng anh ngồi thương đĩ điếm

tôi sẽ cùng anh mắt trừng phù phiếm

tôi sẽ cùng anh cúi đầu tụng niệm

rồi theo gió mây về chốn quê nhà

dốc bầu rượu gạo tăm tăm cỏ hoa

uống cho say ngất mơ thành Nữ Oa...



TỰ KIỂM

cơ quan không có việc

ấm trà lại nước tán chuyện suông

ở nhà hồn thơ vắt kiệt

rảnh rang giành vợ thổi cơm

khi đọc sách lúc xem phim

sách quý phim hay sao hiếm

bia chẳng đủ say mời bạn đến

cạn ly rượu gạo nói tri âm

thôi thì danh hão mà làm chi

văn chương cái nợ tựa tình si

thương vợ thương con ngày rỗng túi

kể cái thân trai chẳng ra gì

thôi thì coi sống cùng như chết

sinh tử mấy ai đà bất diệt

mím môi nào có khác nhăn răng

mặt trời cũng tròn tựa mặt trăng...



TỰ HỌA

vẽ tôi mực rượu giấy trời

nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau

vẽ tôi thơ viết nửa câu

nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về

vẽ tôi thấy đẹp là mê

thấy ghen là sợ thấy quê là nhà

vẽ tôi lặng nhớ mưa xa

tiếu lâm đời thực khóc òa chiêm bao

vẽ tôi xê dịch ba đào

bốn mươi chín ký thấp cao chân mình

vẽ tôi con Lợn cầm tinh

con Gà cầm tháng con Tình cầm tay

vẽ tôi mưa nắng béo gầy

thu đông xuân hạ tháng ngày nhớ quên...



"Nếu người đọc muốn tìm thấy ở thơ Nguyễn Trọng Tạo câu trả lời chức năng của thơ là gì thì khó mà có một lời giải đáp cụ thể. Ta thấy thơ anh không nhằm phục vụ một nhiệm vụ hoặc cổ vũ một trào lưu gì. Anh như một người lẻ loi đứng trên các nẻo đường mặc cho các lớp người cứ trùng điệp ồn ào qua lại.

... Thật khó có thể xếp Nguyễn Trọng Tạo vào một lớp nhà thơ nào. Ngòi bút anh thoải mái với những điều không phải dễ nói ra..."

VŨ CAO

Caelii

That's really
That's really thinnikg at a high level

Servena

Heck yeah this is ex

Heck yeah this is extlacy what I needed.