Thơ: Chiều rơi

By Nguyễn Trọng Tạo

Friday 7th November 2008

NTT: Chiều sau lụt Phạm Ngọc Ngoạn đón tôi đi Thái Thụy Thái Bình. Đi đường Hải Dương rẽ qua Quý Cao về Diêm Điền. Cầu phao Hồng Quỳnh thay cho con phà xưa qua dòng sông Hóa. Nhìn chiều rơi vàng trên đồng quê Ngoạn bỗng nói là nhớ bài thơ Chiều rơi của tôi. Anh đọc lên và bình. Giám đốc bỗng nổi hứng bình thơ. Tôi chơi với anh đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy anh bình thơ mà lại bình thơ tôi. Anh bảo bài thơ này anh chỉ đọc một lần rồi thuộc luôn. Giờ mới cảm thấy đúng là chiều đang rơi và anh nhớ mỗi lần uống rượu tôi rất ít ăn và chỉ nói cười với bè bạn. "Rượu ngon nhắm với nói cười"... Và anh bảo tuy câu thơ tếu thế nhưng đọc toàn bài thì buồn hình như buồn quá mà tếu vậy. Đồng quê của tuổi thơ đã làm anh lây buồn sang bài thơ của tôi....
Lại nhớ hôm qua nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường - người mà tôi đề tặng bài thơ này - vừa bị đau phải vào bệnh viện cấp cứu tôi đưa bài thơ này lên chia sẻ cùng anh.

More...

Không ngọng nghịu cũng thốt lên: Hà Lội!

By Nguyễn Trọng Tạo

HN
Bên hồ Gươm 1.11.2008

Chủ nhật nắng hửng mà vẫn mưa. Lên sân thượng nhìn Hà Nội nước ngập mênh mang như mùa lụt nhà quê chợt nhớ bài thơ Phác họa viết 7 năm trước. Bài thơ này gửi mấy báo không dám in có báo ở Sài Gòn dũng cảm nhất đưa in thì cũng dũng cảm thiến đi mấy câu không cần tác giả có đồng ý hay không. May thay khi in vào tập THẾ GIỚI KHÔNG CÒN TRĂNG thì nhà xuất bản Hội Nhà Văn OK nguyên bản. Tuy vậy giám đốc cũng nói trước một câu: In ra có gì ông Tạo chịu trách nhiệm nhé. Tôi OK.  Giờ giữa Hà Nội lại nhớ "Hà Lội" đưa bài thơ lên đây chia sẻ cùng bạn nhé.

More...

KÝ ỨC MẮT ĐEN

By Nguyễn Trọng Tạo

MẮT

KÝ ỨC MẮT ĐEN


Đen và long lanh hai hạt nhãn Hưng Yên

ngỡ than đá Quảng Ninh cũng không đen và long lanh đến thế

đen và long lanh đã hớp hồn anh

18 ngàn năm

18 vạn năm

anh không nhớ rõ.


Đập vỡ thuỷ tinh cũng chẳng còn rượu nữa

đập vỡ tượng người có gặp trái tim yêu?

anh đập vỡ anh và anh nhìn thấy

đen và long lanh xa lắc bỗng hiện về...


Không phải đen của đêm tối châu Phi man man cuồng dại

không phải đen của hố thẳm chiến tranh thủ đoạn điên rồ

không phải đen của mực Tàu tài hoa thư pháp

không phải đen của dòng sông con đường phát sáng cơn mơ...


Đen và long lanh hiền dịu dại khờ

đen lúng liếng dân ca đen ngân nga lễ hội

hoá đá anh mắt em 18 tuổi

18 ngàn năm hay 18 vạn năm?


Ông Già Thời Gian ngỡ như chẳng già hơn

bạc trắng nụ cười tìm anh hỏi nhỏ:

- đen và long lanh thuở xa ấy đâu rồi?

- Đen và long lanh vẫn lẽo đẽo bên trời

dẫu anh nằm dưới cỏ

khi mùa xuân xao xuyến còn tươi!...


6.11.2002

NGUYỄN TRỌNG TẠO

More...

QUỲNH HOA

By Nguyễn Trọng Tạo