Sign up

[ THƯ VIỆN THƠ ] 20 February, 2010 09:15
 Gia dình

MẸ TÔI


mẹ tôi dòng dõi nhà quê
trầu cau từ thuở chưa về làm dâu
áo sồi nâu, mấn bùn nâu
trắng trong dải yếm bắc cầu nên duyên


cha tôi chẳng đỗ trạng nguyên
ông đồ hay chữ thường quên việc nhà
mẹ tôi chẳng tiếng kêu ca
hai tay đồng áng lợn gà nồi niêu


chồng con duyên phận phải chiều
ca dao ru lúa câu Kiều ru con
gái trai mấy đứa vuông tròn
chiến tranh mình mẹ ngóng con, thờ chồng


bây giờ phố chật người đông
đứa nam đứa bắc nâu sồng mẹ thăm
(tuổi già đi lại khó khăn
thương con nhớ cháu đêm nằm chẳng yên)


mẹ tôi tóc bạc răng đen
nhớ thương xanh thắm một miền nhà quê.

[ ẢNH , HỘI NGỘ BẠN VÀ TÔI ] 09 February, 2010 09:11





Tết này, họa sĩ Lê Trí Dũng - một họa sĩ tài hoa của Hà Nội
gửi tặng tôi 2 bức tranh Hổ thật tuyệt vời.


NTTNEW: Sáng 26 Tết tôi từ Hà Nội về quê ăn Tết cùng Mẹ và gia đình. Mẹ tôi đã sang tuổi 88. Năm ngoái xã báo mừng thọ bà 90 tuổi nhưng bà bảo chưa đến 90, và Mẹ hứa sẽ cố đến tuổi đó cho các con mừng đại thọ. Mấy tháng qua bà không được khỏe. Mỗi lần chú em gọi điện báo mẹ đau là tôi liền nhờ bác sĩ ở huyện đến thăm sức khỏe cho Mẹ rồi tôi cũng vội vã về quê với Mẹ. Thấy tôi về Mẹ mừng khỏe người ra. Tôi đưa thuốc bạn bè gửi cho bà, bà đều hỏi cặn kẽ từng người. Bà nhớ bác sĩ Hóa hay gửi cao gấu, cao ngựa bạch. Nhớ bác Dzư hay gửi sâm và phong bì. Nhớ vợ chồng Văn Cầm Hải bên Mỹ, vợ chồng anh Nguyễn Tiến Lộc bên Canada thường gửi thuốc tây hảo hạng... Còn tôi thì nhớ hồi xưa mình là bộ đội, mỗi lần về mẹ lại hỏi: con có mang cho mẹ dầu cao Sao Vàng quốc phòng không? Hồi đó có thuốc gì mà quốc phòng sản xuất là mẹ đều coi như thuốc thần thuốc thánh - tin quân đội là nhất.  (Xem tiếp)
[ Tập thơ - Đồng dao cho người lớn ] 05 February, 2010 09:07



Hôm dự Đêm thơ trình diễn của Đại học Văn Hóa, có nhiều bạn nhắc tôi nên đưa bài "Tượng thắng Cu Đái" lên blog dù họ đã được đọc trong tập thơ "Thế giới không còn trăng". Tôi về đọc lại bài này thấy cũng vui vui và làm theo ý bạn nhắc.
Chúc các bạn những ngày cuối năm vui vẻ và may mắn.


TU­ỢNG THẰNG CU ĐÁI


Đến Bỉ thăm thằng Cu Đái
nhỏ con mà nghịch quá trời
nó đứng trên cao c­ười tít
đái qua đầu bạn đầu tôi
hoa hậu ngư­ớc nhìn vẫy vẫy
chính khách khoanh tay mỉm cư­ời
người già thấy mình trẻ lại
trẻ con gọi "Bạn Đái ơi !"...


Cu Đái cứ cười không nói
vòi n­ước cứ tuôn không ngừng
những bàn tay tranh nhau hứng
nu­ớc trời n­uớc thánh r­ưng r­ưng
ở đâu con ng­ười thiếu nư­ớc
đến đây cầu ư­ớc phúc lành
ở đâu con ng­ười bất hạnh
đến đây cầu lộc cầu vinh...


Mỗi năm một ngày cu Đái
đái toàn bia Bỉ đắt tiền
mùi bia làm say thế giới
sâu bia sâu r­ượu ngả nghiêng
cu Đái đứng c­ười ngặt nghẽo
cu Đái đứng cư­ời triền miên
chụp ảnh với thằng cu Đái
thật vui, không phải trả tiền.


Chia tay với thằng cu Đái
dạo quanh phố cổ một vòng
thấy trong cửa hàng cửa hiệu
ắp đầy cu Đái bằng đồng
cu Đái to cu Đái nhỏ
nghìn năm chẳng chịu mặc quần
cu Đái đã thành biểu t­ượng
vĩnh hằng sự sống trần gian...


Brucxen, 10-2004
NGUYỄN TRỌNG TẠO
[ PHÊ BÌNH , Sự kiện ] 04 February, 2010 10:59

Nguyễn Việt Chiến, Việt Phương, Nguyễn Trọng Tạo

Hôm nay Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội trao giải thưởng Cuộc thi thơ 2008 -2009, nhưng nhà thơ Nguyễn Việt Chiến đã phải "tự rút" khỏi giải B vì có ý kiến không đồng tình dội từ trên Hội đồng lý luận VHNT trung ương xuống Ban tổ chức cuộc thi. Cuộc thi này, kết quả đã công bố trước ngày trao giải khá lâu, nên nó mới có sự dội lên dội xuống không chỉ của Hội đồng lý luận mà còn có bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo chê những bài giải A của Nguyễn Linh Khiếu và Nguyễn Thanh Mừng là "thơ dở lên ngôi". Thế thì có thể nói giải thưởng cuộc thi thơ 2008 -2009 của tạp chí VNQĐ là "một giải thưởng thơ gian lao".

Theo tôi biết thì những bài thơ được giải cao đều hướng vào đề tài người lính và Tổ quốc. Đó là ý thức chính trị của ban tổ chức và ban giám khảo. Nếu nói về "ý thức chính trị" thì họ đáng được cấp trên biểu dương mới đúng. Nhưng ngược lại, họ đã bị cấp trên chỉ trích về bài thơ hay nhất giải thưởng (theo tôi) là bài "Thời đất nước gian lao" của Nguyễn Việt Chiến. Nếu ai đã từng qua chiến tranh ác liệt thời chống Mỹ mà đọc bài thơ này chắc không cầm nổi nước mắt. Đây là một bài thơ khóc những người lính nằm lại dọc chiến trường, đồng đội khóc đồng đội, người sống khóc người hi sinh, người dân khóc Tổ quốc. Những tiếng khóc ấy không chỉ bằng nước mắt mà khóc bằng máu của người lính trận.  (Xem tiếp)