Thơ viết trong đêm tự tử

10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN

(Thơ viết trong đêm tự tử)


NTT và Nguyễn Hoa 1982

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Và tim tôi nếu ai đó đem chôn

Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!


1.

Chưa phải thế nhưng mà nó thế

Tôi ra đi nào phải không yêu Mẹ

Tôi ra đi nào phải chẳng yêu người

Chưa phải thế nhưng mà nó thế


Chưa phải thế nhưng mà nó thế

Bạn bè tôi còn hy vọng tôi nhiều

Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều

Chưa phải thế nhưng mà nó thế


Chưa phải thế nhưng mà nó thế

Tôi ra đi đừng nghĩ vắng tôi rồi

Tôi ra đi vì yêu quá cuộc đời

Chưa phải thế nhưng mà nó thế


2.

Vì sao tôi phải tự giết mình bằng hai viên đạn

Điều băn khoăn không phải chuyện tình cờ

Tôi không phải là người cố chết

Vậy thì lý do gì?


Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ

Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác

Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình

Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!


3.

Người ta sống thế nào thì chết cũng vậy thôi

Tôi sống không dối lừa tôi chết không lừa dối

Hơn 30 năm trước tôi đến với đời này

Cũng ra đi từ đời này sau hơn 30 năm tuổi


Có khác chăng những ngày tôi đã sống

Gặp người này bằng cái bắt tay người khác bằng cái hôn

Giờ tôi chết một mình trong phòng kín

Khônng cái bắt tay. Cái hôn cũng không.


4.

Hoa ơi! Nếu bạn buồn rầu về cái chết của tôi

Tôi không muốn can ngăn sự buồn rầu của bạn

Chúng mình sống cho nhau như cây với cội

Khuyên can để làm gì nếu chẳng ích gì hơn


Và bởi vậy Hoa ơi xin đừng trách

Tôi ra đi không hỏi bạn một lời.


5.

Không ngờ tôi có thể biết rõ ràng bài thơ cuối cùng tôi viết

Bài thơ nghiêm trang và run rẩy của tôi

Chỉ riêng điều này cũng thấy mình hạnh phúc:

Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây...


6.

Trên thế gian này tôi đến rồi đi như tia chớp mà thôi

Ôi cuộc đời ngắn ngủi

Chia tay tuổi thơ vẫy tung mùa phượng đỏ

Áo lính thời trai chưa kịp cũ


Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng

Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất

Mãi hoài thai những câu thơ ba viết

Hoài thai ba những giây phút yếu lòng


Bạn bè đông

Một hai tâm đắc

Suốt cả thời mình sống trên trái đất

Sống thật lòng như tia chớp vậy thôi


Ôi cuộc đời ngắn ngủi

Ghét bỏ làm chi tiếc nuối làm chi

Tia chớp thế nào phát sáng thế ấy

Người đến thế nào người cứ thế ra đi


"trên thế gian này tôi chỉ là người đi qua

em hãy vẫy cho tôi một bàn tay trìu mến"

Tôi đã vẫy cho Ê-xê-nhin cái vẫy tay anh muốn

Giờ đến lượt tôi. Ai sẽ vẫy tôi đây?


7.

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây

Đối diện với chân trời tuổi nhỏ

Đối diện với bất công đau khổ

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây


Lòng bộn bề và trời đầy mây

Khao khát tự do thì tự do bị trói

Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi

Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa


Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây

Để được hát bài hát mình lần cuối

Để được hát ngợi ca lẽ phải

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây


8.

Bạn ơi! Có thể bạn đã ủng hộ tôi mà chưa đạt được

Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã cãi cọ nhau không bằng lời

Bạn ơi! Có thể bạn thờ ơ lãnh đạm với tôi

Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã thỏa thuận điều này. Điều khác chưa thỏa thuận


Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài

Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai

Hôm nay ai thương tôi ngày mai ai thương người

Hôm nay ai ghét tôi ngày mai ai ghét người


Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài

Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai


9.

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế

Người ta sống với nhau dè dặt đến nghi ngờ

Nụ cười xã giao

Công việc cũng xã giao

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế


Có khi vì một cái gì đó

Như lòng ganh tị  nhỏ nhen

Sẵn sàng đánh vào kẽ hở của lòng tốt

Trâu bò húc nhau cánh đồng bị dẫm nát

Bố mẹ giận nhau bỏ đói đàn con


Vì sao người ta miễn cưỡng nghe lòng thành thật

Vì sao người ta lại vu cáo anh khi anh đang lâm nạn

Vì sao anh tự tử người ta uống rượu mừng

Vì sao anh không biết tựa lưng

Vào những người trung thực


Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế

Đời bao nhiêu phe phẩy đứng chắn đường

Bọn phe phẩy ăn diện sang trọng quá

Da dẻ hồng hào

Nụ cười ma giáo

Cũng có khi mang trang phục quân nhân


Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế


10.

Nếu tim tôi có thể bóp tơi ra thành muôn hạt li ti

Tôi sẽ ném lên trời cho gió mang đi


Nếu tim tôi có thể rung âm nhạc

Thì tôi đã dành nó cho bài hát


Nếu tim tôi có thể viết thành thơ

Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ


Nếu tim tôi có thể yêu say đắm

Nó đã ở trong ngực em đằm thắm


Và tim tôi nếu ai đó đem chôn

Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!


Vân Hồ 3 đêm 11.11.1981

(Khi tôi viết xong 10 bài thơ này thì trời đã gần sáng. Tôi tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng ngắn cho vào bao súng. Một khẩu cất vào tủ của mình một khẩu trả lại tủ Nguyễn Hoa người bạn thân ở cùng phòng đang về quê).


Ghi chú của NTT khi công bố tập thơ này:  

"Đọc bài Nguyễn Hòa trên báo CAND thấy nói về tôi tôi có vài ý kiến cho NH rõ.

"Anh Nguyễn Hòa trích một đoạn tôi trả lời phỏng vấn rồi hạ một câu: "Giá ngày ấy ông bóp cái cò súng thì có phải thi ca nước nhà đã có một sự kiện bi tráng để lưu danh muôn thuở hay không nhưng tôi lại ngờ đó là chuyện hoang đường vì chỉ có mỗi mình ông là... chứng nhân!?".

Vậy tôi xin hỏi lại anh Nguyễn Hòa: Nếu anh định tự tử thì anh sẽ gọi mấy người đến để làm nhân chứng?

Tự tử mà cần người làm chứng ư? Mời họ đến để xem anh tự tử? Tôi thật không thể hiểu một "nhà lý luận phê bình" như anh Nguyễn Hòa lại có thể hỏi một câu ngu xuẩn như thế.

Vũ Văn Cảnh

Xin chia buồn cùng ông anh. Hy vọng mọi sự đều trở lại như" khúc hát sông quê của anh.
Thân ái
Vũ Văn Cảnh
Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam

nguyentrongtao

Tấn Định

Ở nơi chôn trái tim nhà thơ tôi không chắc có mọc lên hoàng hôn hay không.
Nhưng một điều chắc chắn như dòng sông quê là ở chính nơi đó sẽ mọc lên một khóm trúc.
Ngày nọ có chú mục đồng @ lấy trúc làm sáo. Khi thổi lên bỗng dặt dìu vọng về làn điệu Làng Quan họ quê tôi.
Đang nghe tôi mủi lòng bỗng khóc tutu...

Viết bởi Tấn Định 07 Mar 2009 15:48

Cám ơn anh Tấn Định ghé thăm. Chuyện qua đã lâu nhưng vấn nạn của 1 thời thì không thể quên anh à.

Tấn Định

Gửi anh NTT

Nói chuyện với anh bạn thân yêu văn chương còn trên tài tôi anh ấy than thở:
-Tớ vừa đọc entry mới nhất trên blog của NTT thực ra ông Tạo và một số com-mần cũng hơi nặng lời. Có cần thiết phải như thế không. Bởi theo tớ không ai đi rủa một kẻ thiểu năng trí tuệ là thằng ngu hay ngu xuẩn cả! Kể cũng quá lời thật!
Trình độ thẩm thấu văn chương của tôi mà so với hắn (thằng bạn tôi) thì quả tôi cũng "thiểu năng trí tuệ" thật nên nghe nó nói mà cứ như là bò đội...mũ bảo hiểm!

trinhquocdung

Chào đại ca

Dạo này bận đi học nên hôm nay mới vào blog của anh và giật mình khi đọc bài thơ anh viết trước khi... tự tử.

Bài thơ đã nêu được vấn nạn của thời kỳ bao cấp đầy những bức xúc kìm nén mà ngòi bút của nhà thơ đã ghi lại được. Giọng thơ thì mang thương hiệu Nguyễn Trọng Tạo rất rõ rồi. Làm sao mà anh có thể tự tử được khi:

Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ

và:

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Bạn bè tôi còn hy vọng tôi nhiều
Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Chưa phải thế nhưng mà nó thế

Chúc anh sức khỏe nhé. Hẹn gặp lại anh.

Tấn Định

Ở nơi chôn trái tim nhà thơ tôi không chắc có mọc lên hoàng hôn hay không.
Nhưng một điều chắc chắn như dòng sông quê là ở chính nơi đó sẽ mọc lên một khóm trúc.
Ngày nọ có chú mục đồng @ lấy trúc làm sáo. Khi thổi lên bỗng dặt dìu vọng về làn điệu Làng Quan họ quê tôi.
Đang nghe tôi mủi lòng bỗng khóc tutu...

nguyentrongtao

tonngokhong

nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi

Viết bởi tonngokhong 06 Mar 2009 18:48

Ôi tonngokhong đang hành giả vội quá nên đọc sai toét rồi. Anh Vũ huy Thuận đau có nói năm 13 tuổi? Anh ấy nói năm 27 tuổi mà: "Năm mười bảy tuổi em nghĩ không được cầm súng ra trận em sẽ không phải là người".
He he.

nguyentrongtao

tonngokhong

nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi

Viết bởi tonngokhong 06 Mar 2009 18:48

Ôi tonngokhong đang hành giả vội quá nên đọc sai toét rồi. Anh Vũ huy Thuận đau có nói năm 13 tuổi? Anh ấy nói năm 27 tuổi mà: "Năm mười bảy tuổi em nghĩ không được cầm súng ra trận em sẽ không phải là người".
He he.

nguyentrongtao

Đặng Minh Liên

"Sống chẳng có gì mới
Chết cũng chẳng gì mới hơn"

Hình như nhà thơ Nga Bloc viết như vậy ( tôi quên nguyên văn )
Những năm sau 1975 đến khoảng giữa 1980 nhiều ngừoi muốn tự tử vì nhiều lý do trong đó có cả khổ sở bế tắc oan ức...
Chỉ biết chúc mừng nhà thơ NTT đã có cách vượt qua cái chết sau khi làm 10 bài thơ giải tỏa nỗi lòng mà lúc đầu có lẽ là định viết thơ tuyệt mệnh

Viết bởi Đặng Minh Liên 05 Mar 2009 01:03

Hai câu thơ Nga đó là của Xergay Exenhin trong bài thơ tuyệt mệnh Đặng Minh Liên ơi.
Lâu lắm không gặp nhau. Liên đang ở đâu?

nguyentrongtao

Vũ Huy Thuận

Thưa bác Tạo!
Em không biết Bác chỉ biết tên bác qua bài hát “khúc hát sông quê” do ca sĩ Anh thơ thể hiện. Em nghe cả trăm lần chưa thấy đủ. Rồi từ đó thấy mến cái tên NGUYỄN TRỌNG TẠO. Xin mạo muội bày tỏ với bác đội điều vụng về thành thật.
Bác tạo ơi!
Năm mười bảy tuổi em nghĩ không được cầm súng ra trận em sẽ không phải là người.
Chưa được vào Đoàn en nghĩ mình chưa phải là người.
Em cũng nghĩ nếu không vào được đại học mình không thể thành người.
Biết bao nhiêu cái ước lệ ấy cứ theo em suốt cả tuổi thanh xuân.
Bây giờ em là tiến sĩ kinh tế (bằng thật từ nước ngoài) Đảng viên tiền bạc dư giả nhà lầu xe hơi tài khoản…không thiếu một thứ gì.
Đúng vào lúc này thì em chợt nhận ra rằng: Chẳng có đam mê chẳng có tài cán gì trông rỗng vô cùng. Cái gì cố công thì cũng đạt được… tý chút. Bỏ Nhà nước gần chục năm nay để dành những năm cuối đời cố tìm hiểu xem mình là ai??? Mới ngoài 50 mà em cảm thấy không phải mình đang sống; mà đang vật vờ chờ …chết.
Em nói với con em rằng: Hãy sống bằng niềm đam mê con a đừng sống bằng những ước lệ xã hội bằng sự chỉ dẫn của người khác hay chi bằng nghị lực như bô chỉ được …có bằng này thôi. Buồn lắm con ạ! Giờ con em theo ngành nghệ thuật- ngành mà nó yêu thích.
Bố em- một nhà cách mạng lão thành ( khi chưa đổi mới) không thể chấp nhận bất cứ điều gì khác với những điều Đảng đã dạy. Nếu em mà muốn tự tử mà bố em cũng biết thì chắc bố em đã bóp cò …hộ rồi. Không theo Đảng và phấn đấu cho mục tiêu lý tưởng của Đảng thì đúng là “sống thừa xã hội sống chật non sông”. Chết được rồi. Cũng may sáu bảy năm trước khi mất ông cụ đã “đổi mới”.
Em không thể công nhận bác Nguyễn Hòa …ngu. Bác Hòa tiêu biểu cho lớp người XHCN cũ …còn sót lại.
Kính Bác!

Viết bởi Vũ Huy Thuận 04 Mar 2009 23:21

Chào anh Vũ Huy Thuận! Tôi rất chia sẻ với anh về tâm sự cá nhân này. Đôi khi từ trung tín đến ngu tín rất gần. Nhưng không phải ai cũng thức tỉnh được như Cụ. Đó cũng là điều phúc phải không anh?

nguyentrongtao

Thôi nào tay ly tay bút ăn mừng cho "giai đoạn" tay súng tay bút đã qua!
ĐQ

Viết bởi Đỗ Quyên 04 Mar 2009 07:45

Cám ơn ĐQ đã chia sẻ. Bài bình (loạn) của ĐQ đã đăng lại trên lethieunhon.com