Gặp người này bằng cái bắt tay người khác bằng cái hôn
Giờ tôi chết một mình trong phòng kín
Khônng cái bắt tay. Cái hôn cũng không.
4.
Hoa ơi! Nếu bạn buồn rầu về cái chết của tôi
Tôi không muốn can ngăn sự buồn rầu của bạn
Chúng mình sống cho nhau như cây với cội
Khuyên can để làm gì nếu chẳng ích gì hơn
Và bởi vậy Hoa ơi xin đừng trách
Tôi ra đi không hỏi bạn một lời.
5.
Không ngờ tôi có thể biết rõ ràng bài thơ cuối cùng tôi viết
Bài thơ nghiêm trang và run rẩy của tôi
Chỉ riêng điều này cũng thấy mình hạnh phúc:
Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây...
6.
Trên thế gian này tôi đến rồi đi như tia chớp mà thôi
Ôi cuộc đời ngắn ngủi
Chia tay tuổi thơ vẫy tung mùa phượng đỏ
Áo lính thời trai chưa kịp cũ
Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng
Bạn bè đông
Một hai tâm đắc
Suốt cả thời mình sống trên trái đất
Sống thật lòng như tia chớp vậy thôi
Ôi cuộc đời ngắn ngủi
Ghét bỏ làm chi tiếc nuối làm chi
Tia chớp thế nào phát sáng thế ấy
Người đến thế nào người cứ thế ra đi
"trên thế gian này tôi chỉ là người đi qua
em hãy vẫy cho tôi một bàn tay trìu mến"
Tôi đã vẫy cho Ê-xê-nhin cái vẫy tay anh muốn
Giờ đến lượt tôi. Ai sẽ vẫy tôi đây?
7.
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Đối diện với chân trời tuổi nhỏ
Đối diện với bất công đau khổ
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Để được hát bài hát mình lần cuối
Để được hát ngợi ca lẽ phải
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
8.
Bạn ơi! Có thể bạn đã ủng hộ tôi mà chưa đạt được
Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã cãi cọ nhau không bằng lời
Bạn ơi! Có thể bạn thờ ơ lãnh đạm với tôi
Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã thỏa thuận điều này. Điều khác chưa thỏa thuận
Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài
Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai
Hôm nay ai thương tôi ngày mai ai thương người
Hôm nay ai ghét tôi ngày mai ai ghét người
Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài
Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai
9.
Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Người ta sống với nhau dè dặt đến nghi ngờ
Nụ cười xã giao
Công việc cũng xã giao
Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Có khi vì một cái gì đó
Như lòng ganh tịnhỏ nhen
Sẵn sàng đánh vào kẽ hở của lòng tốt
Trâu bò húc nhau cánh đồng bị dẫm nát
Bố mẹ giận nhau bỏ đói đàn con
Vì sao người ta miễn cưỡng nghe lòng thành thật
Vì sao người ta lại vu cáo anh khi anh đang lâm nạn
Vì sao anh tự tử người ta uống rượu mừng
Vì sao anh không biết tựa lưng
Vào những người trung thực
Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Đời bao nhiêu phe phẩy đứng chắn đường
Bọn phe phẩy ăn diện sang trọng quá
Da dẻ hồng hào
Nụ cười ma giáo
Cũng có khi mang trang phục quân nhân
Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
10.
Nếu tim tôi có thể bóp tơi ra thành muôn hạt li ti
Tôi sẽ ném lên trời cho gió mang đi
Nếu tim tôi có thể rung âm nhạc
Thì tôi đã dành nó cho bài hát
Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ
Nếu tim tôi có thể yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực em đằm thắm
Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!
Vân Hồ 3, đêm 11.11.1981
(Khi tôi viết xong 10 bài thơ này thì trời đã gần sáng. Tôi tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng ngắn, cho vào bao súng. Một khẩu cất vào tủ của mình, một khẩu trả lại tủ Nguyễn Hoa, người bạn thân ở cùng phòng đang về quê).
Ghi chú của NTT khi công bố tập thơ này:
"Đọc bài Nguyễn Hòa trên báo CAND thấy nói về tôi, tôi có vài ý kiến cho NH rõ.
"Anh Nguyễn Hòa trích một đoạn tôi trả lời phỏng vấn rồi hạ một câu: "Giá ngày ấy ông bóp cái cò súng thì có phải thi ca nước nhà đã có một sự kiện bi tráng để lưu danh muôn thuở hay không, nhưng tôi lại ngờ đó là chuyện hoang đường, vì chỉ có mỗi mình ông là... chứng nhân!?".
Vậy tôi xin hỏi lại anh Nguyễn Hòa: Nếu anh định tự tử thì anh sẽ gọi mấy người đến để làm nhân chứng?
Tự tử mà cần người làm chứng ư? Mời họ đến để xem anh tự tử? Tôi thật không thể hiểu một "nhà lý luận phê bình" như anh Nguyễn Hòa lại có thể hỏi một câu ngu xuẩn như thế.
108 Comments on "Thơ viết trong đêm tự tử"
Viết bởi
PDT
Gửi anh NTT [ Trả lời ]
01/03/2009, 07:16
Anh Tạo quý mến, Thơ viết trong đêm tự tử
Em đọc và suy nghĩ. Em đọc rồi bâng khuâng. Anh NTT đã từng muốn ra đi như thế? Có phải là anh không? Có phải...? Nhiều câu hỏi, thôi hãy nén trong lòng!
Viết bởi
Thanh Chung
[ Trả lời ]
01/03/2009, 07:34
Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!
----
Có rất nhiều câu hay, rất nhiều điều phải nghĩ, nhưng em vẫn thích bốn câu thơ này. Liệu có phải ai cũng làm được cái điều "thương kẻ khác hơn mình" không?
Trước lúc tự tử còn viết được mười bài thơ. Và sau mười bài thơ, chắc tác giả thấy mình cần phải sống, phải không ạ?
Viết bởi
Ngô Minh
Gửi Bác Tạo [ Trả lời ]
01/03/2009, 07:38
Khiếp quá. Lại còn súng nữa. Sugns và thơ đều là thứ giết người được cả đây. Thôi thì dùng thơ cho êm dịu. 10 bài thơ viết trong đêm tự tử. Chỉ một bài thôi đã chết ngáp rồi, ở đây chết đến 10 lần mà vẫn sôgns nhăn răng ! Ha ha ha
Anh Tạo quý mến,
Thơ viết trong đêm tự tử
Em đọc và suy nghĩ. Em đọc rồi bâng khuâng. Anh NTT đã từng muốn ra đi như thế? Có phải là anh không? Có phải...? Nhiều câu hỏi, thôi hãy nén trong lòng!
Viết bởi PDT 01 Mar 2009, 07:16
Chuyện khá phức tạp. Nhưng anh cho công bố lần đầu tiên tập thơ mỏng này vì trong 1 bài viết, Nguyễn Hòa (không phải Nguyễn Hoa bạn anh) cho việc anh định tự tử hồi 1981 là câu chuyện "hoang đường" và hỏi"nhân chứng"> Anh đã trả lời Nguyễn Hòa mấy dòng như sau:
"Đọc bài Nguyễn Hòa thấy nói về tôi, tôi có vài ý kiến cho NH rõ.
"Anh Nguyễn Hòa trích một đoạn tôi trả lời phỏng vấn rồi hạ một câu: "Giá ngày ấy ông bóp cái cò súng thì có phải thi ca nước nhà đã có một sự kiện bi tráng để lưu danh muôn thuở hay không, nhưng tôi lại ngờ đó là chuyện hoang đường, vì chỉ có mỗi mình ông là... chứng nhân!?".
Vậy tôi xin hỏi lại anh NH: Nếu anh định tự tử thì anh sẽ gọi mấy người đến để làm nhân chứng?
Tự tử mà cần người làm chứng ư? Mời họ đến để xem anh tự tử? Tôi thật không thể hiểu một "nhà lý luận phê bình" như anh Nguyễn Hòa lại có thể hỏi một câu ngu xuẩn như thế.
Tôi vẫn còn lưu tập thơ 10 bài tôi viết sau khi quyết định không tự tử nữa, có 2 câu cuối tập: "Trái tim tôi nếu ai đó đem chôn/ Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn". Mời bạn đọc hãy đọc đoạn trả lời phóng vấn của tôi về sự kiện tôi định tử tử để thấy một sự thật lúc bấy giờ:
"Bài thơ (Tản mạn thời tôi sống) của tôi không phải là một bài thơ chính trị, nhưng tôi nói những điều đó bằng linh cảm dự báo của một nhà thơ đối với các thay đổi của xã hội Việt Nam. Lúc ấy tôi đã nói ra được một Sự Thật đau đớn, và xã hội VN phải thay đổi. Tôi tin rằng đó là quy luật.
Nhưng khi họ đánh tôi, ép tôi, thì họ bảo: Ông nói Chúa như thế là ông đánh vào đảng. Nói xấu thần tượng tức là nói xấu cụ Hồ. Họ đem tôi ra kiểm điểm.
Tôi có ý định tự tử.
Năm 1981. Trong khu tập thể của các nhà văn quân đội, tôi và nhà thơ Nguyễn Hoa ở cạnh nhau, chung vách có cửa thông qua. Vì là sĩ quan, tôi và Nguyễn Hoa đều có súng ngắn, mỗi khẩu súng mười viên đạn. Lúc đó Nguyễn Hoa về quê. Tôi mở tủ lấy khẩu súng của anh ấy, thêm vào khẩu của tôi là hai.
Tôi suy nghĩ nếu chỉ dùng khẩu súng của mình thì có thể không chết mà chỉ bị thương. Mà bị thương thì mệt quá. Tôi không sợ chết nhưng sợ bị thương. Chết thì không còn biết đau đớn là gì, còn bị thương thì đau. Tôi lắp đạn vào cả hai khẩu súng, trải khăn trắng lên gối, nằm dài trên chiếc giường cá nhân. Tôi nằm ngửa, kê hai khẩu súng vào hai bên thái dương.
Tôi nghĩ mình làm thơ là để nói lên những cảm nghĩ trung thực của mình. Thế mà họ lại đàn áp một một nhà thơ trung thực, mà lại là nhà thơ bộ đội, thì thà chết mẹ nó đi còn hay hơn. Cái chết của mình cũng là một lời cảnh tỉnh đối với người làm văn nghệ, người lãnh đạo văn nghệ.
Tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu, rồi lại nghĩ: sao lại vô lý thế này.
Tôi bỏ ý định tự tử và ngồi dậy viết một mạch những ý thơ vừa xuất hiện trong đầu. Sau này đặt tên là Mười bài thơ và một lời ước muốn… Tôi phải sống để tôi còn làm thơ như thế nữa. Vì trong xã hội, xấu đẹp gì thì nhà thơ cũng phải nói lên sự thật. Nếu mình không nói sự thật thì ai nói giúp mình?
Nhà thơ phải nói lên sự thật, không chỉ là sự thật tâm trạng của anh, mà còn cả sự thật ở bên ngoài anh. Anh có thấy không, anh có nghe không, anh có ngửi thấy không? Tất nhiên là sự thật phải được nói bằng ngôn ngữ nghệ thuật. Ngay cả phim ảnh mà nếu nó làm giống hệt sự thật thì cũng là kém, huống gì thơ. Nghệ thuật là sự thật ở bên trên sự thật. Tại sao mà điện ảnh Việt Nam lại kém là bởi vì nó dùng một thứ ngôn ngữ của sự thật tầm thường, trong khi nghệ thuật lại là một sự thật cao hơn..."
Viết bởi
Hoangphuongnham
Chào anh NTT [ Trả lời ]
01/03/2009, 08:21
Anh là cây to trong làng, em chỉ là cây cúc dã thảo mọc hoang ven đường làng thui. Chắc hổng còn nhớ em đâu.
Em xin bài thơ nầy của anh nhé! Đôi lúc em cũng mún tự tử nhưng làm cho mình chết bằng gì cũng đau. Sợ lắm. Nghe Ngô Minh nói dùng thơ cho êm dịu. Mà đọc xong em lại hổng mún chít. Em xin anh bài thơ nầy để giết kẻ khác, giống những kẻ làm anh muón tự tự ấy.
Thế đấy. Thời gian trôi nhanh. Khóa I - khóa II VVND mà giờ đã gần 30 năm rồi!
Chúc anh khoẻ, vui và thôi đừng nghĩ đến chuyện tự tử nữa anh nhé. Nếu có thì chỉ làm thơ tự tử tôi.
Em gái bé nhỏ.
Trước khi tự tử mà ngồi viết một lúc chục bài thơ, điều này có thể đưa vào Ghi-net.
Sau này ngộ nhỡ có định tự tử, em sẽ cố gắng theo bác, nhưng giỏi lắm cũng chỉ viết được vài bài con cóc.
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
(Thơ Nguyễn Trọng Tạo - Thơ viết trong đêm tự tử)
_________________________________
Cách đây 28 năm ,Thời kỳ nước ta "Đang tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN" thì anh Nguyễn Trọng Tạo đã ý thức " Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa" .
Ngày nay, trong thời đại hội nhập WTO, đọc hồi ký "Nguyễn Khải của GS Nguyễn Đăn Mạnh" và "Hồi ký của Nguyễn Khải" càng thấy :
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Trời ạ , trời ơi .Trời ơi, trời ạ.
28 năm như một cái chớp mắt.
Cũng may " Vân Hồ 3,Hà Nội
đêm 11-11-1981 là những số lẽ .
Đêm đã qua rồi, anh Tạo ơi !!!
Đọc bài thơ này em lặng người và nín thở vì... hồi hộp và vì cảm xúc mạnh. Bài thơ hay quá! Em tự cho nó là một trường ca "mini". "Có thể không phải thế nhưng mà em nghỉ thế" anh Tạo ạ. hehehe! Chúc anh vui.
Viết bởi
NPN
GỬI BẠN TA [ Trả lời ]
01/03/2009, 11:42
CHIỀU NGHỆ SĨ
Chiều nghệ sĩ ta không xếp đời mình vào những ngăn hò hẹn
Một cú điện thoại bất ngờ gọi ta đem 4 mùa cảm xúc bày lên bàn tiệc
Môi nhấp ly rượu thơm từ cổ chí kim từ Đông sang Tây thơm tiếng bạn nói cười
Ta khỏa tim giữa nhộn nhạo cuộc đời
Không giả dối không bon chen không điêu ngoa không vỏ bọc
Ta say ta say tiếng cười trong vắt
Không cao lương mỹ vị ta chỉ cần vỉa hè và món ăn văn hóa
Câu thơ hay làm ta quỵ ngã
Tiếng hát bạn dìm ta chết đuối giữa biển hồ
Chẳng phải bàn cờ quân xanh quân đỏ
Ta ngồi đây giữa chiều vàng rực rỡ
Rực rỡ ánh mắt bạn ta giọng nói bạn ta tiếng cười bạn ta
Tất cả của ta không quen không lạ
Ngòai kia ngày đổ lá
Ta rưng rưng muốn níu thời gian vĩnh cửu chỉ cho mình
Chiều nghệ sĩ
Ta nghiêng người kính cẩn tri ân
Viết bởi
Người yêu thơ
[ Trả lời ]
01/03/2009, 12:00
Có nhiều người hiểu và ủng hộ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Anh đã trải qua những giai đoạn rất khó khăn, chỉ vì lòng yêu nước, vì tình yêu thơ ca. Ai không hiểu và thông cảm được khó khăn của anh đã là một người nông cạn. Lại đem một kỷ niệm hết sức đau buồn của anh (chuyện tự tử) ra để đàm tếu, thì thật đó là một việc đê hèn.
Anh đừng bận tâm vì chuyện rất nhỏ này. Có những chuyện lớn hơn cần tâm trí và sức lực của anh. Và anh vẫn đang có những cống hiến lớn cho âm nhạc và thơ ca.
Thành công thường đi đôi với sự ganh ghét. Đó là một điều đáng buồn.
hẳn bây giờ thì chú đã thấy ý nghĩa của những năm sau đó cho cuộc đời. Chú đã nếm trải tận cùng mọi cay đắng, vui buồn, chú có thấy việc mình không tự tử ngày ấy là đúng hả chú? Chú nói gì với chúng cháu?
Chúng cháu tặng chú một biểu tượng cho thơ ca của chú:
Viết bởi
Hà Vân
Tạ ơn Trời [ Trả lời ]
01/03/2009, 13:22
Cảm ơn cuộc đời, và nhà thơ - cái đêm đó chỉ còn trong thơ thôi.
Em đọc anh, ngay từ những ngày xa - bao giờ cũng với sự ngưỡng mộ, khâm phục và đồng thời rất gần gũi.
(Em xin phèp dùng một đoạn thơ của anh, bỏ đi một vài từ để viết cho anh - Thôi thì Tiền trảm Hậu tấu mà)
" tim anh rung âm nhạc
anh đã dành nó cho bài hát
tim anh viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ anh tự bao giờ
tim anh yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực ai đằm thắm"
Là mặt trời
Nó bắt đầu mỗi ngày - một Bình minh!
Nhận lấy từ em lời chúc một ngày Chủ nhật bình yên, dễ chịu.
Em Hà Vân
Anh Tạo Ơi!
"Nhà Phang Bình Văn Học Nguyễn Hòa" nếu có định tự tử chắc sẽ hô toáng lên: ngày này, giờ này, tại địa điểm x tôi sẽ tự tử đây!" để có nhiền...nhân chứng.
Lúc trước nhà văn Nguyễn Công Hoan có truyện "Tôi Tự Tử" và ông Nguyễn Hòa muốn ai tự tử đều giống nhân vật ông quan trong chuyện.
Với cách nghĩ như vậy mà làm nhà "Phang Bình Văn Học" thì tội nghiệp cho nền văn hóa nước nhà.
Em
Trần Ngọc Tuấn
Viết bởi
nddat
Gửi anh Nguyễn Trọng Tạo [ Trả lời ]
01/03/2009, 16:44
Cũng may mà NTT bình tâm lại và tháo đạn cất đi. Có lẽ sau khi viết một hơi 10 bài thơ, nỗi lòng đã được giải tỏa nên khao khát sống lại bùng lên. Nhờ đó ta mới có NTT hôm nay. Nếu anh đi rồi thì ai còn biết một NTT đa tài và hào hoa phong nhã nữa. May quá. May quá.
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa Mười bài thơ có thể anh sẽ viết hay hơn, nhưng một ước muốn lại chẳng dễ gì toại nguyện. Có phải vì thế màNhững bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa Mười bài thơ có thể anh sẽ viết hay hơn, nhưng một ước muốn lại chẳng dễ gì toại nguyện. Có phải vì thế mà Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Viết bởi
NNH
Gửi anh Nguyễn Trọng Tạo [ Trả lời ]
01/03/2009, 17:35
Chẳng biết lỗi gì mà comment trên không chuyển hết tới anh, còn thiếu một câu anh ạ? Chẳng lẽ lại gửi thêm lần nữa; thôi coi như còn mắc nợvới anh vậy !
10 bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo là tiếng nói thành thật của tâm trạng buồn đau, thất vọng trước nhân tình thế thái. Ở đây không hề có dấu hiệu khoe khoang, hù dọa hay gây xì căng đan.Bằng chứng là nhà thơ đã vật vã đấu tranh, tự vấn để cuối cùng "tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng, cho vào bao". Trong "vụ" này thiết tưởng không cần tạo hiện trường giả, mời nhân chứng. Nhân chứng duy nhất, đáng tin nhất là trái tim đau đớn của nhà thơ đã thốt nên lời. Tôi nghĩ, người bình thường cũng có lúc rơi vào trạng huống như vậy, chỉ khác là họ không viết được thành thơ mà thôi. Nếu Ê-xê-nhin, Maia-cop-xki đã quyết định tự tử nhưng cuối cùng lại thôi, thì hậu thế vẫn không giảm sút lòng yêu mến họ. Cuộc đời chẳng có gì nghiêm trọng lắm đâu. Yêu thương sẻ chia tất cả. (Lê Khánh Mai)
Đọc những dòng thơ viết đêm 11-11-81 của Anh tôi lại biết thêm một sự thật về cuộc đời và con người của một tài thơ, về những phút giây ác mộng mà Anh phải trải qua. Nếu ca ngợi cả 10 bài thơ ngắn viết trước lúc định tự tử đều rất hay thì e rằng hợi nịnh (!),song chắc chắn rằng ở trong trạng thái buồn chán, bấn loạn và yếu đuối đến như vậy thì những điều viết ra sẽ rất thật và xúc động. Cảm ơn Thơ đã đưa Anh trở về với cuộc đời, bởi nếu không thức để viết những bài thơ đó thì Anh đã không kịp hồi tỉnh và chúng tôi mất một tài thơ, nhạc và một bạn rượu bia rồi! Cần gì để ý đến những ý này ý nọ của người cố tình không hiểu mình. Chúc NTT và các bạn tôi luôn khỏe. Hẹn gặp nhau ở Ba Lan nhé.
Thế là 28 năm rồi
Thế là thêm một nửa đời ai
Chưa thể chết vì thơ chưa cho chết
Chưa thể chết vì những điều chưa nói hết.
Phải sống nhiều thêm, phải góp nhiều thêm.
Mười bài thơ chưa thấu hết nỗi niềm.
Vui vẻ sống cho đời thêm sức sống.
Chúc anh đã qua được cái đêm cô quạnh 11/11/1981 để tiếp tục vui với đời phiêu lãng.
Nguyễn Trọng Tạo: "Như vậy điều quan trọng là nhà thơ phải nói ra sự thật. Nói ra được sự thật là nhà thơ đã tìm được tự do. Tôi nghĩ, tự do đối với văn nghệ sĩ chẳng ở đâu xa. Tự do chính là lúc anh ta nói ra được sự thật."
--
Điều anh Tạo nói không chỉ để riêng cho các nhà thơ, mà phải được tổng quát hóa lên cho tất cả mọi con người. Cảm phục tâm khẩu của anh Tạo.
Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!
Tuyệt vời quá anh!
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Hic hic hic cuộc đời vốn dĩ là vậy. Nhưng trên trái đất này ánh sáng luôn luôn nhiều hơn bóng tối.
10.
Nếu tim tôi có thể bóp tơi ra thành muôn hạt li ti
Tôi sẽ ném lên trời cho gió mang đi
Nếu tim tôi có thể rung âm nhạc
Thì tôi đã dành nó cho bài hát
Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ
Nếu tim tôi có thể yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực em đằm thắm
Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!
NNT anh là một anh tài mà tôi rất ngưỡng mộ. Mong anh là điểm sáng cho tôi noi theo anh. Thân mến
Viết bởi
Đức Minh - Kinh Bắc
[ Trả lời ]
02/03/2009, 08:59
"Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!"
Tại sao lại mọc lên hoàng hôn mà không phải là bình minh hả chú?
Hoàng hôn đương nhiên là đẹp rồi, nhưng là cái đẹp của một ngày đã kết thúc, tại sao không phải là một ngày mới bắt đầu ? Ý thơ này cháu chưa hiểu, chắc lúc nào cháu lại gặp chú để thỉnh giáo về ý thơ này.
Trong cuộc đời mỗi con người đều có những khoảnh khắc bi quan, nhuốm màu đen tối, bế tắc cùng cực, người khác nhau thì có hoàn cảnh khác nhau, song nếu vượt qua được thì phải có bản lĩnh riêng, rất bản lĩnh, rất mừng chú có bản lĩnh như vậy, còn người khác thì bây giờ...khó nói quá!
Chúc chú luôn vui, khỏe!
Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!
----
Có rất nhiều câu hay, rất nhiều điều phải nghĩ, nhưng em vẫn thích bốn câu thơ này. Liệu có phải ai cũng làm được cái điều "thương kẻ khác hơn mình" không?
Trước lúc tự tử còn viết được mười bài thơ. Và sau mười bài thơ, chắc tác giả thấy mình cần phải sống, phải không ạ?
Viết bởi Thanh Chung 01 Mar 2009, 07:34
Trưa qua anh đi Bắc Ninh theo lời mời của Chủ tịch tỉnh chuẩn bị chương trình kỷ niệm "30 năm bài hát Làng Quan họ quê tôi phát sóng". Một cuộc hội ngộ thật vui, vì cùng đi còn có cả một đoàn văn nghệ sĩ và trí thức Hà Nội. Trưa nay về lại Hà Nội lại dự đám cưới con trai nhà văn Cao Tiến Lê nên giờ mới vào mạng được. Dọc thấy nhiều comment nên anh rất xúc động. Phải nói hồi ấy, anh cũng đã rất kìm chế nên mới quyết định tự tử. He he.
Khiếp quá. Lại còn súng nữa. Súng và thơ đều là thứ giết người được cả đây. Thôi thì dùng thơ cho êm dịu. 10 bài thơ viết trong đêm tự tử. Chỉ một bài thôi đã chết ngáp rồi, ở đây chết đến 10 lần mà vẫn sống nhăn răng ! Ha ha ha
Viết bởi Ngô Minh 01 Mar 2009, 07:38
Ha ha, may còn có thơ để cứu mình.
Viết bởi
nguyentrongtao
Hoangphuongnham [ Trả lời ]
02/03/2009, 13:23
Anh là cây to trong làng, em chỉ là cây cúc dã thảo mọc hoang ven đường làng thui. Chắc hổng còn nhớ em đâu.
Em xin bài thơ nầy của anh nhé! Đôi lúc em cũng mún tự tử nhưng làm cho mình chết bằng gì cũng đau. Sợ lắm. Nghe Ngô Minh nói dùng thơ cho êm dịu. Mà đọc xong em lại hổng mún chít. Em xin anh bài thơ nầy để giết kẻ khác, giống những kẻ làm anh muón tự tự ấy.
Thế đấy. Thời gian trôi nhanh. Khóa I - khóa II VVND mà giờ đã gần 30 năm rồi!
Chúc anh khoẻ, vui và thôi đừng nghĩ đến chuyện tự tử nữa anh nhé. Nếu có thì chỉ làm thơ tự tử tôi.
Em gái bé nhỏ.
Viết bởi Hoangphuongnham 01 Mar 2009, 08:21
Đúng rồi, năm nay kỷ niệm 30 năm trường Nguyễn Du đấy. Giá tất cả các khóa cùng về vẫn không đông đủ được vì có một số người đã chết (không tự tử). Nhưng mái trường (đặc biệt mái trường của các nhà văn) bao giờ cũng là đáng nhớ.
Chúc em viết nhiều và làm báo hay nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Nguyên Hùng [ Trả lời ]
02/03/2009, 13:26
Trước khi tự tử mà ngồi viết một lúc chục bài thơ, điều này có thể đưa vào Ghi-net.
Sau này ngộ nhỡ có định tự tử, em sẽ cố gắng theo bác, nhưng giỏi lắm cũng chỉ viết được vài bài con cóc.
Chúc bác khỏe.
Viết bởi Nguyên Hùng 01 Mar 2009, 08:21
Bây giờ anh đã quên cái cảm giác ấy rồi, nhưng đọc lại thơ, lại thấy cảm giác ấy hiện về rất rõ. Cám ơn thơ ghi lại trung thực nhất cảm xúc của ta.
Chú đừng đợi lúc đinh tự tử mới làm thơ nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Nguyễn Quốc Minh [ Trả lời ]
02/03/2009, 13:29
VÂN HỒ 3, ĐÊM 11-11-1981
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
(Thơ Nguyễn Trọng Tạo - Thơ viết trong đêm tự tử)
_________________________________
Cách đây 28 năm ,Thời kỳ nước ta "Đang tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN" thì anh Nguyễn Trọng Tạo đã ý thức " Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa" .
Ngày nay, trong thời đại hội nhập WTO, đọc hồi ký "Nguyễn Khải của GS Nguyễn Đăn Mạnh" và "Hồi ký của Nguyễn Khải" càng thấy :
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Trời ạ , trời ơi .Trời ơi, trời ạ.
28 năm như một cái chớp mắt.
Cũng may " Vân Hồ 3,Hà Nội
đêm 11-11-1981 là những số lẽ .
Đêm đã qua rồi, anh Tạo ơi !!!
Viết bởi Nguyễn Quốc Minh 01 Mar 2009, 09:23
Cám ơn NQM. Có lẽ con số lẻ báo điều may mắn. Nhưng bóng tối thì chưa bao giờ hết.
Viết bởi
nguyentrongtao
trantrinhlam [ Trả lời ]
02/03/2009, 13:32
Đọc bài thơ này em lặng người và nín thở vì... hồi hộp và vì cảm xúc mạnh. Bài thơ hay quá! Em tự cho nó là một trường ca "mini". "Có thể không phải thế nhưng mà em nghĩ thế" anh Tạo ạ. hehehe! Chúc anh vui.
Viết bởi trantrinhlam 01 Mar 2009, 09:49
Lãm nói trúng phóc, đó là sự dồn nến tình cảm và suy nghĩ rât hung. 10 bài, nhưng lại rất "liền mạch" bởi cùng một dòng chảy. Thơ cũng là sự giải tỏa cao khiết của con người.
Viết bởi
nguyentrongtao
NPN [ Trả lời ]
02/03/2009, 13:34
CHIỀU NGHỆ SĨ
Chiều nghệ sĩ ta không xếp đời mình vào những ngăn hò hẹn
Một cú điện thoại bất ngờ gọi ta đem 4 mùa cảm xúc bày lên bàn tiệc
Môi nhấp ly rượu thơm từ cổ chí kim từ Đông sang Tây thơm tiếng bạn nói cười
Ta khỏa tim giữa nhộn nhạo cuộc đời
Không giả dối không bon chen không điêu ngoa không vỏ bọc
Ta say ta say tiếng cười trong vắt
Không cao lương mỹ vị ta chỉ cần vỉa hè và món ăn văn hóa
Câu thơ hay làm ta quỵ ngã
Tiếng hát bạn dìm ta chết đuối giữa biển hồ
Chẳng phải bàn cờ quân xanh quân đỏ
Ta ngồi đây giữa chiều vàng rực rỡ
Rực rỡ ánh mắt bạn ta giọng nói bạn ta tiếng cười bạn ta
Tất cả của ta không quen không lạ
Ngòai kia ngày đổ lá
Ta rưng rưng muốn níu thời gian vĩnh cửu chỉ cho mình
Chiều nghệ sĩ
Ta nghiêng người kính cẩn tri ân
Viết bởi NPN 01 Mar 2009, 11:42
Bài thơ của NPN hay quá. Nó là một bài thơ thực sự gây xúc động. Cám ơn NPN đã tri ân nghệ sĩ.
Viết bởi
nguyentrongtao
Người yêu thơ [ Trả lời ]
02/03/2009, 14:30
Có nhiều người hiểu và ủng hộ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Anh đã trải qua những giai đoạn rất khó khăn, chỉ vì lòng yêu nước, vì tình yêu thơ ca. Ai không hiểu và thông cảm được khó khăn của anh đã là một người nông cạn. Lại đem một kỷ niệm hết sức đau buồn của anh (chuyện tự tử) ra để đàm tếu, thì thật đó là một việc đê hèn.
Anh đừng bận tâm vì chuyện rất nhỏ này. Có những chuyện lớn hơn cần tâm trí và sức lực của anh. Và anh vẫn đang có những cống hiến lớn cho âm nhạc và thơ ca.
Thành công thường đi đôi với sự ganh ghét. Đó là một điều đáng buồn.
Viết bởi Người yêu thơ 01 Mar 2009, 12:00
Cám ơn NYT đã động viên và nói ra sự thật suy nghĩ của mình. Không phải ai cũng tốt như ai, thế gian người ngay và kẻ gian, người quân tử kẻ tiẻu nhân... Chả sao cả. Chỉ tiếc thay, kẻ mang danh này danh nọ lại hóa ra ngu xuẩn vì tâm kém.
Chúc NYT mạnh khỏe, tri ân.
hẳn bây giờ thì chú đã thấy ý nghĩa của những năm sau đó cho cuộc đời. Chú đã nếm trải tận cùng mọi cay đắng, vui buồn, chú có thấy việc mình không tự tử ngày ấy là đúng hả chú? Chú nói gì với chúng cháu?
Chúng cháu tặng chú một biểu tượng cho thơ ca của chú:
Viết bởi Minh Trí-HN 01 Mar 2009, 12:14
Hi hi, sống hay chết lúc đó đều đúng cả MT ơi. Nhưng dù sao, sống vẫn hay hơn.
Chúc MT hãy sống và vui mãi nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Hà Vân [ Trả lời ]
02/03/2009, 14:37
Cảm ơn cuộc đời, và nhà thơ - cái đêm đó chỉ còn trong thơ thôi.
Em đọc anh, ngay từ những ngày xa - bao giờ cũng với sự ngưỡng mộ, khâm phục và đồng thời rất gần gũi.
(Em xin phèp dùng một đoạn thơ của anh, bỏ đi một vài từ để viết cho anh - Thôi thì Tiền trảm Hậu tấu mà)
" tim anh rung âm nhạc
anh đã dành nó cho bài hát
tim anh viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ anh tự bao giờ
tim anh yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực ai đằm thắm"
Là mặt trời
Nó bắt đầu mỗi ngày - một Bình minh!
Nhận lấy từ em lời chúc một ngày Chủ nhật bình yên, dễ chịu.
Em Hà Vân
Viết bởi Hà Vân 01 Mar 2009, 13:22
Cám ơn Hà Vân! Anh rất thích bình yên, dễ chịu. Nhưng mỗi ngày lại còn có nhiều điều xáo động lắm. Hy vọng mọi người cùn dễ chịu.
Viết bởi
nguyentrongtao
ban tho [ Trả lời ]
02/03/2009, 14:42
anh... !!!!!!!!!!!!!!
Viết bởi ban tho 01 Mar 2009, 13:54
Không phải ngẫu nhiên người ta coi hoa hồng là biểu tượng của tình yêu bất diệt.
Cái tên “Rose” bắt nguồn từ tiếng Latin: “Rosa”, có nghĩa là màu đỏ. Mặc dù vậy, hoa hồng rất đa dạng về màu sắc. Người La Mã tin rằng hồng trắng mọc ở bất cứ nơi nào giọt nước mắt của thần Vệ Nữ rơi xuống, khi nàng khóc vì cái chết của Adonis.
Con trai Vệ Nữ là thần Cupid, khi bị ong đốt đã bắn một mũi tên vào vườn hồng. Mũi tên nhọn trở thành những chiếc gai. Vệ Nữ vô tình dẫm chân lên một chiếc gai và giọt máu của nàng rơi xuống, nhuộm màu cho những bông hoa trong vườn. Hồng nhung bắt nguồn từ đó.
Anh Tạo Ơi!
"Nhà Phang Bình Văn Học Nguyễn Hòa" nếu có định tự tử chắc sẽ hô toáng lên: "ngày này, giờ này, tại địa điểm x tôi sẽ tự tử đây!" để có nhiền...nhân chứng.
Lúc trước nhà văn Nguyễn Công Hoan có truyện "Tôi Tự Tử" và ông Nguyễn Hòa muốn ai tự tử đều giống nhân vật ông quan trong chuyện.
Với cách nghĩ như vậy mà làm nhà "Phang Bình Văn Học" thì tội nghiệp cho nền văn hóa nước nhà.
Em
Trần Ngọc Tuấn
Viết bởi tranngoctuan 01 Mar 2009, 14:45
Oa, chúc Tuấn đã qua tuần mật vui vẻ nhé.
Cái nước mình nó thế. Nhưng kiểu "phê bình cá mương" cũng không phải là nhiều. Yên tâm nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Nguyễn Đức Đát [ Trả lời ]
02/03/2009, 14:53
Cũng may mà NTT bình tâm lại và tháo đạn cất đi. Có lẽ sau khi viết một hơi 10 bài thơ, nỗi lòng đã được giải tỏa nên khao khát sống lại bùng lên. Nhờ đó ta mới có NTT hôm nay. Nếu anh đi rồi thì ai còn biết một NTT đa tài và hào hoa phong nhã nữa. May quá. May quá.
Viết bởi nddat 01 Mar 2009, 16:44
May quá, còn được gặp và uống rượu Thánh Đát. He he
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Mười bài thơ có thể anh sẽ viết hay hơn, nhưng một ước muốn lại chẳng dễ gì toại nguyện. Có phải vì thế mà Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Viết bởi nguyễn ngọc hạnh 01 Mar 2009, 17:27
Ước mọc lên những cái ly, hi hi
Viết bởi
nguyentrongtao
Lê Khánh Mai [ Trả lời ]
02/03/2009, 15:02
10 bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo là tiếng nói thành thật của tâm trạng buồn đau, thất vọng trước nhân tình thế thái. Ở đây không hề có dấu hiệu khoe khoang, hù dọa hay gây xì căng đan.Bằng chứng là nhà thơ đã vật vã đấu tranh, tự vấn để cuối cùng "tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng, cho vào bao". Trong "vụ" này thiết tưởng không cần tạo hiện trường giả, mời nhân chứng. Nhân chứng duy nhất, đáng tin nhất là trái tim đau đớn của nhà thơ đã thốt nên lời. Tôi nghĩ, người bình thường cũng có lúc rơi vào trạng huống như vậy, chỉ khác là họ không viết được thành thơ mà thôi. Nếu Ê-xê-nhin, Maia-cop-xki đã quyết định tự tử nhưng cuối cùng lại thôi, thì hậu thế vẫn không giảm sút lòng yêu mến họ. Cuộc đời chẳng có gì nghiêm trọng lắm đâu. Yêu thương sẻ chia tất cả. (Lê Khánh Mai)
Viết bởi Lê Khnáh Mai 01 Mar 2009, 20:10
Đúng như Mai nói, thật sâu sắc: "Nhân chứng duy nhất, đáng tin nhất là trái tim đau đớn của nhà thơ đã thốt nên lời". Chúc có nhiều thơ hay nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Nguyễn Văn Thái Ba Lan [ Trả lời ]
02/03/2009, 15:08
Đọc những dòng thơ viết đêm 11-11-81 của Anh tôi lại biết thêm một sự thật về cuộc đời và con người của một tài thơ, về những phút giây ác mộng mà Anh phải trải qua. Nếu ca ngợi cả 10 bài thơ ngắn viết trước lúc định tự tử đều rất hay thì e rằng hợi nịnh (!),song chắc chắn rằng ở trong trạng thái buồn chán, bấn loạn và yếu đuối đến như vậy thì những điều viết ra sẽ rất thật và xúc động. Cảm ơn Thơ đã đưa Anh trở về với cuộc đời, bởi nếu không thức để viết những bài thơ đó thì Anh đã không kịp hồi tỉnh và chúng tôi mất một tài thơ, nhạc và một bạn rượu bia rồi! Cần gì để ý đến những ý này ý nọ của người cố tình không hiểu mình. Chúc NTT và các bạn tôi luôn khỏe. Hẹn gặp nhau ở Ba Lan nhé.
Viết bởi NVThai 01 Mar 2009, 20:55
Cám ơn anh Thái. "Cần gì để ý đến những ý này ý nọ của người cố tình không hiểu mình". Nhưng mình không đẻ ý thì người khác cũng để ý đấy anh ơi. Nhiều quả tù mù mà ít người nhận ra đó. Có người sống (như chết) là nhờ đánh quả tù mù vậy.
Chúc anh vui nhé.
Viết bởi
mp
@NguyenTrongTao [ Trả lời ]
02/03/2009, 15:08
Và cái điều cuối cùng, bây giờ anh vẫn sống!
Vui,buồn,yêu,thương,giận,ghét,ganh tị.., là điều bình thường mà bất kì một con người bình thường phải trải qua!
Cũng thông cảm cho anh vì cái "nợ" văn chương, và vì anh hơi nổi tiếng...
Thế là 28 năm rồi
Thế là thêm một nửa đời ai
Chưa thể chết vì thơ chưa cho chết
Chưa thể chết vì những điều chưa nói hết.
Phải sống nhiều thêm, phải góp nhiều thêm.
Mười bài thơ chưa thấu hết nỗi niềm.
Vui vẻ sống cho đời thêm sức sống.
Chúc anh đã qua được cái đêm cô quạnh 11/11/1981 để tiếp tục vui với đời phiêu lãng.
Viết bởi hoàng liêm 01 Mar 2009, 21:40
Hi hi, vẫn vậy thôi, Liêm ơi. Đời là thế. Sống chết có sổ rồi.
Nguyễn Trọng Tạo: "Như vậy điều quan trọng là nhà thơ phải nói ra sự thật. Nói ra được sự thật là nhà thơ đã tìm được tự do. Tôi nghĩ, tự do đối với văn nghệ sĩ chẳng ở đâu xa. Tự do chính là lúc anh ta nói ra được sự thật."
--
Điều anh Tạo nói không chỉ để riêng cho các nhà thơ, mà phải được tổng quát hóa lên cho tất cả mọi con người. Cảm phục tâm khẩu của anh Tạo.
Viết bởi duyman 02 Mar 2009, 01:33
Lâu lại gặp nhau ở đây, đỡ nhớ. Bao giờ lại cùng nhau nâng vài ly anh Mẫn nhỉ. Đôi khi gặp nhau còn hơn cả Tự do.
Viết bởi
nguyentrongtao
nhacsicodon [ Trả lời ]
02/03/2009, 15:22
NNT anh là một anh tài mà tôi rất ngưỡng mộ. Mong anh là điểm sáng cho tôi noi theo anh. Thân mến
Viết bởi nhacsicodon 02 Mar 2009, 08:58
Cám ơn Tiến thân mến. Mỗi chúng ta đều hướng về nghệ thuật vì con người, và chúng ta luôn cố gắng. Chúc Tiến có nhiều tác phẩm mới nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Đức Minh - Kinh Bắc [ Trả lời ]
02/03/2009, 15:27
"Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!"
Tại sao lại mọc lên hoàng hôn mà không phải là bình minh hả chú?
Hoàng hôn đương nhiên là đẹp rồi, nhưng là cái đẹp của một ngày đã kết thúc, tại sao không phải là một ngày mới bắt đầu ? Ý thơ này cháu chưa hiểu, chắc lúc nào cháu lại gặp chú để thỉnh giáo về ý thơ này.
Trong cuộc đời mỗi con người đều có những khoảnh khắc bi quan, nhuốm màu đen tối, bế tắc cùng cực, người khác nhau thì có hoàn cảnh khác nhau, song nếu vượt qua được thì phải có bản lĩnh riêng, rất bản lĩnh, rất mừng chú có bản lĩnh như vậy, còn người khác thì bây giờ...khó nói quá!
Chúc chú luôn vui, khỏe!
Viết bởi Đức Minh - Kinh Bắc 02 Mar 2009, 08:59
Tại sao trái tim lại mọc lên hoàng hôn? Vì trái tim NTT đã nhuốm buồn vĩnh cửu. Mỗi lần qua cánh đồng hoàng hôn, đều xao động hơn buổi bình minh.
Viết bởi
nguyentrongtao
MP [ Trả lời ]
02/03/2009, 15:29
Và cái điều cuối cùng, bây giờ anh vẫn sống!
Vui,buồn,yêu,thương,giận,ghét,ganh tị.., là điều bình thường mà bất kì một con người bình thường phải trải qua!
Cũng thông cảm cho anh vì cái "nợ" văn chương, và vì anh hơi nổi tiếng...
Viết bởi mp 02 Mar 2009, 15:08
Nếu tôi không "hơi nổi tiếng" thì mp cũng thông cảm chứ?
Đọc xúc động quá. Lúc nào gặp nhậu say say kể lại em mần một bài cho báo nhé?
Viết bởi
phamngoctien
Phamngoctien [ Trả lời ]
02/03/2009, 16:14
Thực ra thì không cần những câu thơ gan ruột này, con người thơ, con người đời của NTT đã đủ chinh phục nhiều trái tim người, trong đó có trái tim bùn đất PNT. Cũng hay khi biết thêm một góc khuất của người mà tôi kính trọng. Đã yêu càng yêu anh hơn.
Trong đời tôi không ít lần đã nghĩ đến sự giải thoát bằng cái chết. Từng có lần cầm súng dí vào thái dương nhưng rồi vì lý do này khác mà không thể thực hiện nổi. Bây giờ cũng vậy thôi, không thiếu những phút giây cô quạnh yếu lòng nhưng cuộc sống là thế
...Anh sẽ sống như ngày xưa đã sống
Sống vì đời với bao nỗi khát khao
Sống cho mình như một giấc chiêm bao...(PNT)
Hoàn toàn có thể cảm thông và chia sẻ với NTT. Đã yêu càng yêu anh hơn!
PNT
Gửi ông Nguyễn Hòa
Bút chiến - một từ mà người ta thường dùng để chỉ các cuộc tranh luận văn chương. Tôi nghĩ Nguyễn Hòa cũng có một cuộc như vậy với nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
Bới lông tìm vết - là một hành động của một kẻ có văn hóa nền không cao đi tìm những chỗ yếu của đối phương. Và khi tự vỗ ngực là đã tìm thấy thì bắt đầu buông lời hùng biện.
Tôi xin được ghép hai từ đầu của hai đoạn dẫn để đưa ra một từ ghép mới: Bút Bới. Vâng thưa ông Nguyễn Hòa, việc của ông đang làm, bản chất là hai từ này. Chẳng cao đạo, vẻ vang gì, thưa ông.
Hãy nhìn lại mình một lượt. Nếu chưa thấy hãy nhìn thêm vài lần nữa. Nếu vẫn chưa thấy - ông thật hạnh phúc vì không có kẻ nào bới ra ông.
Ông là người cất dấu kỹ? Hay là người khẽ bới đã thấy? Do vậy người ta không biết bắt đầu từ cái gì, từ đâu, từ lúc nào?
Tôi vẫn cứ thích nhắc lại câu của người xưa: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, thưa ông Nguyễn Hòa.
Kính Bác Tạo.
Ta phải sống để nhìn chúng chết
Nhưng không phải dân phe da dẻ hồng hào.
Là bọn lưu manh, bên mình chúng luôn có lưỡi dao và
miệng nói thuộc làu hai từ " đồng chí"
Viết bởi
Bup Be (Mail)
[ Trả lời ]
02/03/2009, 20:10
Chuyện này làm tôi tức cảnh xin hầu quý vị vài câu thơ: Vịnh con Gà
Cả cuộc đời bươi móc lèm nhèm
Gà kéo phông màn nhưng thèm vào vai Đại bàng chính nhân quân tử
Tiểu nhân mơ giấc đại nhân
Phân!
Giữa tôi và ông kia cũng đã từng "tranh luận" về nghệ thuật đương đại (nói đúng ra thì ông ta nhảy ra chửi đổng, còn khi tôi đòi hỏi một thái độ sòng phẳng, công khai thì ông biến mất giả chết ngất). Việc "thanh minh" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo theo tôi là nên!
Tuy nhiên thái độ của tôi lần này không phải vì chuyện ân oán cũ mà nhảy vào, đây là thái độ chỉ với việc mà anh Tạo nêu ra hôm nay mà thôi.
Vụ ì xèo "tự tử" này phải nói là cái Dở nó đỡ cái Hay: Nhờ nó mà bạn đọc - trong đó có DQ - được biết 10 bài thơ "hồi sinh" NTT này.
Dạo đọc bài phỏng vấn của NĐTùng với các bác em đã nghĩ đến việc vấn hỏi về "thi chứng" đó (Ha ha ha! "Nhân chứng" với nghệ thuật là cái đinh mục!) Nhưng chưa có dịp...
2- Về Nội dung:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN quả là 1 Di Chúc nghệ thuật, nhưng là 1 Di chúc cho chính mình, của 1 nhà thơ trong lúc chấp chới giữa 2 dòng Sinh-Tử. Có mấy ai ở đời được đọc-lại-di-chúc như vậy?
3- Về Nghệ thuật:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN là 1 bi tráng ca của thi ca VN chứ chả bỡn! Nhịp thơ đi liền như hơi thở gấp của kẻ bị đuổi cùng đường; nhưng cú pháp thơ vẫn rất từ tốn như của người lần cuối nhìn lại gia tài tinh thần: Mẹ, Con, Bạn, Kẻ khác mình (Hay ở chỗ là đọc kông thấy Kẻ Thù!), Thơ ca... 1 “biên bản” cuộc đời bằng ngôn ngữ thơ như vậy quả ít nhà thơ nào có.
(Xin loi; se viet tiep ...
Co viec gap phai di! DQ rat quan tam den BAI THO HAY va DOC DAO nay; vi da tung lam 1 truong ca tang 1 anh ban van tự tử.
Chuc thơ ca NTT lai HOI SINH 1 lan nua so voi nam 1981!
Than quy
Viết bởi
Anh Toàn (Mail)
[ Trả lời ]
02/03/2009, 20:20
Anh Toàn gửi cu Tạo thân yêu,
Về chuyện tự tử, anh hoàn toàn có thể thông hiểu Tạo và những tâm trạng của lớp người có một tấm lòng khiến họ còn có thể xúc động, và bi quan, và hy vọng, và tuyệt vọng.Và anh còn hiểu thêm điều này nữa: nếu những con người đứng bên bờ vực rồi mà không nhảy òm một cái, thì đó là vì, chẳng hạn, anh ta còn thấy mình mắc nợ, nào đang nợ những cô gái Đồng Lộc ư, nào nợ những người đang hát quan họ ư, và nợ cả những thói u mê mình cần đứng ra viết blog mà góp phần tẩy rửa ư...
Tạo còn ít kinh nghiệm sống hơn bọn anh, Tạo cần chú ý điều này: hết sức tỉnh táo đề phòng bọn khiêu khích. Trong một thể chế cực trị (bọn Gestapo của Đức hoặc quân lính tay chân của Putin) không chỉ bắt bớ tra tấn tù đầy, chúng nó còn dùng nhiều cách, trong đó có cách thức sử dụng bọn chỉ điểm ăn lương đeo lon ngầm và bọn này được quyền làm đủ mọi cách chỉ cốt làm nhụt chí những người tử tế. Bọn đó lắm khi cũng đỗ đạt bằng cấp học hành này nọ - chỗ phân biệt với trí tuệ thực chỉ ở một điểm này thôi: chúng học không đến nơi đến chốn và chúng độc ác theo lối thâm thiểm - rủa cho em chết đi là một trong những thể hiện cái thâm thiểm đó.Nhưng anh khuyên Tạo không nên đáp lại "chúng" theo lối bộc trực. Em có thể đăng ý kiến của "chúng" lên mạng, cho vào một mục BIA MIỆNG, thế là đủ.
Nhưng gợi ý như vậy chứng tỏ là anh T vẫn còn cáu kỉnh. Nghĩ lại thì chẳng cần cáu kỉnh với "chúng". "Chúng" chọc mà mình không tức, ấy là hay nhất. Chúng dọa mà mình không sợ, ấy là hay nhất. Chúng chửi mà mình không nghe, ấy là hay nhất.
Nhưng "thắng lợi" kiểu đó cũng để làm gì nhỉ?
Ngồi làm thơ là thích nhất!
Ngồi làm thơ là sướng nhất!
Chúc Tạo làm nhiều thơ!
Chào anh NTT, Em đã đọc rồi ạ. Chỉ lạ là sao người ta phải đi tìm sự thật trong thơ nhỉ?Và anh còn sống đó là điều quan trọng. Cái ông Nguyễn Hoà là cái gì mà anh phải nói cho mất công.
Chúc anh và tất cả các bạn một ngày vui và hạnh phúc
May dong tra loi ngan cua anh Tao voi Nguyen Hòa qua hay, dac biet la cau hoi lai Nguyen Hòa. Dung la khong hieu duoc tai sao thang NH lai co cau hoi ngu the khong biet!
Chuc anh Tao luon manh khoe va nhieu sang tao. Lau roi khong gap, nhung van doc anh luon, khi nao gap nhau uong lai rai nhe.
DNT
Ke dang yeu nhac lai chuyen tu tu nam xua de roi reo len rang : may qua ta van song de duoc yeu ! Hi hi.
Viết bởi
nguyentrongtao
Văn Công Hùng [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:04
May quá, bác đã dừng tay, hehe...
Nhưng còn có thơ.
Viết bởi Văn Công Hùng 02 Mar 2009, 15:48
Đã gửi VCH chùm thơ Gia Lai 4 bài. Để làm gì vậy?
Viết bởi
nguyentrongtao
Trương Duy Nhất [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:08
Đọc xúc động quá. Lúc nào gặp nhậu say say kể lại em mần một bài cho báo nhé?
Viết bởi Trương Duy Nhất 02 Mar 2009, 16:14
Hôm nay có mấy nhà baó yêu cầu phỏng vấn vụ này. Nhưng Nhất mần thì chắc sẽ đăng báo Nhất he...
Viết bởi
nguyentrongtao
PHẠM NGỌC TIẾN [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:13
PHẠM NGỌC TIẾN
Thực ra thì không cần những câu thơ gan ruột này, con người thơ, con người đời của NTT đã đủ chinh phục nhiều trái tim người, trong đó có trái tim bùn đất PNT. Cũng hay khi biết thêm một góc khuất của người mà tôi kính trọng. Đã yêu càng yêu anh hơn.
Trong đời tôi không ít lần đã nghĩ đến sự giải thoát bằng cái chết. Từng có lần cầm súng dí vào thái dương nhưng rồi vì lý do này khác mà không thể thực hiện nổi. Bây giờ cũng vậy thôi, không thiếu những phút giây cô quạnh yếu lòng nhưng cuộc sống là thế ...Anh sẽ sống như ngày xưa đã sống
Sống vì đời với bao nỗi khát khao
Sống cho mình như một giấc chiêm bao...(PNT)
Hoàn toàn có thể cảm thông và chia sẻ với NTT. Đã yêu càng yêu anh hơn!
PNT
Viết bởi phamngoctien 02 Mar 2009, 16:14
Ui trời, Tiến cũng đã định tự tử? May quá, anh em mình mới còn được ngồi uống với nhau.
Nghe nói một chị định nhảy xuống giếng tự tử, nghe tiếng lợn kêu vội nhảy lên vì sợ lợn đói. Ha ha.
Gửi ông Nguyễn Hòa
Bút chiến - một từ mà người ta thường dùng để chỉ các cuộc tranh luận văn chương. Tôi nghĩ Nguyễn Hòa cũng có một cuộc như vậy với nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
Bới lông tìm vết - là một hành động của một kẻ có văn hóa nền không cao đi tìm những chỗ yếu của đối phương. Và khi tự vỗ ngực là đã tìm thấy thì bắt đầu buông lời hùng biện.
Tôi xin được ghép hai từ đầu của hai đoạn dẫn để đưa ra một từ ghép mới: Bút Bới. Vâng thưa ông Nguyễn Hòa, việc của ông đang làm, bản chất là hai từ này. Chẳng cao đạo, vẻ vang gì, thưa ông.
Hãy nhìn lại mình một lượt. Nếu chưa thấy hãy nhìn thêm vài lần nữa. Nếu vẫn chưa thấy - ông thật hạnh phúc vì không có kẻ nào bới ra ông.
Ông là người cất dấu kỹ? Hay là người khẽ bới đã thấy? Do vậy người ta không biết bắt đầu từ cái gì, từ đâu, từ lúc nào?
Tôi vẫn cứ thích nhắc lại câu của người xưa: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, thưa ông Nguyễn Hòa.
Viết bởi Vân Đình Hùng 02 Mar 2009, 19:09
Cám ơn VDH đã đọc kỹ và có chính kiến. Tôi nghĩ họ đã nhận mình là nhà phê bình "dọn vệ sinh" cũng là dũng cảm rồi. Nhưng "dòng phê bình cá mương" này thường đớp hết phân lại đớp luôn cả mông nữa. Kinh.
Kính Bác Tạo.
Ta phải sống để nhìn chúng chết
Nhưng không phải dân phe da dẻ hồng hào.
Là bọn lưu manh, bên mình chúng luôn có lưỡi dao và
miệng nói thuộc làu hai từ " đồng chí"
Lúc mô gặp nhậu thật say, kể chuyện ngoài lề phóng tay viết mới sướng, chứ cái gu em chả khoái phỏng vấn! Kính chúc anh vui-khỏe!
Viết bởi
nguyentrongtao
Hoài [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:28
Chuyện này làm tôi tức cảnh xin hầu quý vị vài câu thơ:
Vịnh con Gà
Cả cuộc đời bươi móc lèm nhèm
Gà kéo phông màn nhưng thèm vào vai Đại bàng chính nhân quân tử
Tiểu nhân mơ giấc đại nhân
Phân!
Giữa tôi và ông kia cũng đã từng "tranh luận" về nghệ thuật đương đại (nói đúng ra thì ông ta nhảy ra chửi đổng, còn khi tôi đòi hỏi một thái độ sòng phẳng, công khai thì ông biến mất giả chết ngất). Việc "thanh minh" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo theo tôi là nên!
Tuy nhiên thái độ của tôi lần này không phải vì chuyện ân oán cũ mà nhảy vào, đây là thái độ chỉ với việc mà anh Tạo nêu ra hôm nay mà thôi.
Viết bởi Bup Be (Mail) 02 Mar 2009, 20:10
Vậy hả Hoài? Hắn giả chết, nghĩa là chưa chết. Chả sao cả. Rồi người đọc sẽ khẩy cười.
Trước khi commen những dòng chiều nay em chỉ mới đọc thơ anh chứ chưa đọc những điều anh bộc bạch ở HNVC cùng bè bạn.
Đọc xong những điều tâm sự của anh em thấy có những lúc em cũng bế tắc như anh đã trải qua. Để vượt qua sự bế tắc đó phải hy sinh tất cả để được cái tự do của riêng mình. Sau sự hy sinh là thanh thản. " Đời là thế!" Khi nào có dịp em sẽ bộc bạch cùng anh chuyện đời.
Viết bởi
nguyentrongtao
Du Tu Le [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:32
Thuong qua ban toi.
Va, quy biet bao, "muoi bai tho va mot uoc muon!"
Cam on ban toi, da o voi chung toi, cuoc doi nay, toi hom nay va, ngay mai.
Viết bởi Du Tu Le 02 Mar 2009, 20:11
Nhà thơ Du Tử Lê thân mến,
Thơ và truyện của anh đã xuất bản tại VN mấy năm nay, nghĩa là anh vẫn tồn tại cùng bạn đọc trong nước cùng hải ngoại. Hy vọng anh khỏe để nhiều lần về thăm lại quê nhà để viết tiếp nhé.
Vụ ì xèo "tự tử" này phải nói là cái Dở nó đỡ cái Hay: Nhờ nó mà bạn đọc - trong đó có DQ - được biết 10 bài thơ "hồi sinh" NTT này.
Dạo đọc bài phỏng vấn của NĐTùng với các bác em đã nghĩ đến việc vấn hỏi về "thi chứng" đó (Ha ha ha! "Nhân chứng" với nghệ thuật là cái đinh mục!) Nhưng chưa có dịp...
2- Về Nội dung:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN quả là 1 Di Chúc nghệ thuật, nhưng là 1 Di chúc cho chính mình, của 1 nhà thơ trong lúc chấp chới giữa 2 dòng Sinh-Tử. Có mấy ai ở đời được đọc-lại-di-chúc như vậy?
3- Về Nghệ thuật:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN là 1 bi tráng ca của thi ca VN chứ chả bỡn! Nhịp thơ đi liền như hơi thở gấp của kẻ bị đuổi cùng đường; nhưng cú pháp thơ vẫn rất từ tốn như của người lần cuối nhìn lại gia tài tinh thần: Mẹ, Con, Bạn, Kẻ khác mình (Hay ở chỗ là đọc kông thấy Kẻ Thù!), Thơ ca... 1 “biên bản” cuộc đời bằng ngôn ngữ thơ như vậy quả ít nhà thơ nào có.
(Xin loi; se viet tiep ...
Co viec gap phai di! DQ rat quan tam den BAI THO HAY va DOC DAO nay; vi da tung lam 1 truong ca tang 1 anh ban van tự tử.
Chuc thơ ca NTT lai HOI SINH 1 lan nua so voi nam 1981!
Than quy
Viết bởi Đỗ Quyên 02 Mar 2009, 20:16
Đọc mấy bài viết của Đõ Quyên gần đây thấy bút lực và ý thức nghệ thuật rất dồi dào. Lại nhớ dạo chúng ta mở ra Hội Luận... Chúc vui nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Anh Phạm Toàn [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:39
Anh Toàn gửi cu Tạo thân yêu,
Về chuyện tự tử, anh hoàn toàn có thể thông hiểu Tạo và những tâm trạng của lớp người có một tấm lòng khiến họ còn có thể xúc động, và bi quan, và hy vọng, và tuyệt vọng.Và anh còn hiểu thêm điều này nữa: nếu những con người đứng bên bờ vực rồi mà không nhảy òm một cái, thì đó là vì, chẳng hạn, anh ta còn thấy mình mắc nợ, nào đang nợ những cô gái Đồng Lộc ư, nào nợ những người đang hát quan họ ư, và nợ cả những thói u mê mình cần đứng ra viết blog mà góp phần tẩy rửa ư...
Tạo còn ít kinh nghiệm sống hơn bọn anh, Tạo cần chú ý điều này: hết sức tỉnh táo đề phòng bọn khiêu khích. Trong một thể chế cực trị (bọn Gestapo của Đức hoặc quân lính tay chân của Putin) không chỉ bắt bớ tra tấn tù đầy, chúng nó còn dùng nhiều cách, trong đó có cách thức sử dụng bọn chỉ điểm ăn lương đeo lon ngầm và bọn này được quyền làm đủ mọi cách chỉ cốt làm nhụt chí những người tử tế. Bọn đó lắm khi cũng đỗ đạt bằng cấp học hành này nọ - chỗ phân biệt với trí tuệ thực chỉ ở một điểm này thôi: chúng học không đến nơi đến chốn và chúng độc ác theo lối thâm thiểm - rủa cho em chết đi là một trong những thể hiện cái thâm thiểm đó.Nhưng anh khuyên Tạo không nên đáp lại "chúng" theo lối bộc trực. Em có thể đăng ý kiến của "chúng" lên mạng, cho vào một mục BIA MIỆNG, thế là đủ.
Nhưng gợi ý như vậy chứng tỏ là anh T vẫn còn cáu kỉnh. Nghĩ lại thì chẳng cần cáu kỉnh với "chúng". "Chúng" chọc mà mình không tức, ấy là hay nhất. Chúng dọa mà mình không sợ, ấy là hay nhất. Chúng chửi mà mình không nghe, ấy là hay nhất.
Nhưng "thắng lợi" kiểu đó cũng để làm gì nhỉ?
Ngồi làm thơ là thích nhất!
Ngồi làm thơ là sướng nhất!
Chúc Tạo làm nhiều thơ!
Viết bởi Anh Toàn (Mail) 02 Mar 2009, 20:20
Kính Anh Phạm Toàn. Anh thật chí lý. Bái phục bái phục.
Viết bởi
nguyentrongtao
MN [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:42
Chào anh NTT, Em đã đọc rồi ạ. Chỉ lạ là sao người ta phải đi tìm sự thật trong thơ nhỉ?Và anh còn sống đó là điều quan trọng. Cái ông Nguyễn Hoà là cái gì mà anh phải nói cho mất công.
Chúc anh và tất cả các bạn một ngày vui và hạnh phúc
Viết bởi MN 02 Mar 2009, 20:23
À, Nguyễn Hòa hồi trước làm ở Văn Nghệ Quân Đội, sau làm ở báo Nhân Dân. Giờ hay viết cho báo Công An Nhân Dân.
Anh nói có hai cau, hóa ra cũng mất công à em. Em thật kiệm nhời.
Viết bởi
nguyentrongtao
ĐNT [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:44
May dong tra loi ngan cua anh Tao voi Nguyen Hòa qua hay, dac biet la cau hoi lai Nguyen Hòa. Dung la khong hieu duoc tai sao thang NH lai co cau hoi ngu the khong biet!
Chuc anh Tao luon manh khoe va nhieu sang tao. Lau roi khong gap, nhung van doc anh luon, khi nao gap nhau uong lai rai nhe.
DNT
Viết bởi ĐNT 02 Mar 2009, 20:29
Vâng. Ngu. Ngu xuẩn. Thật không thể dùng từ khác được. Chúc ĐNT vui nhé. Hẹn một chầu nha.
Viết bởi
nguyentrongtao
Dương Trung Quốc [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:47
Ke dang yeu nhac lai chuyen tu tu nam xua de roi reo len rang : may qua ta van song de duoc yeu ! Hi hi.
Viết bởi DTQ 02 Mar 2009, 20:59
Ông Dương Trung Quốc thân mến,
May quá, may quá... còn được nhậu với DTQ nữa. Ha ha...
Viết bởi
nguyentrongtao
Trương Duy Nhất [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:50
Lúc mô gặp nhậu thật say, kể chuyện ngoài lề phóng tay viết mới sướng, chứ cái gu em chả khoái phỏng vấn! Kính chúc anh vui-khỏe!
Viết bởi Trương Duy Nhất 02 Mar 2009, 21:24
Đúng vậy, phải nhậu say, nói say, viết say... hay.
Viết bởi
Bùi Tuyết Mai
[ Trả lời ]
02/03/2009, 21:52
Chao anh Nguyen Trong Tao! Em da chuyen ve Ha Noi cong tac lau dai. Em nho lần gặp anh tu Hoi nghi NNVVT lan thu V den nay, the ma da 11 nam roi. Cau noi dua cua anh ngay ay the ma nghiem ra cung dung: Sau hon muoi nam nua , the nao em cung se ve Ha Noi cho ma xem!
Viết bởi
nguyentrongtao
Bùi Tuyết Mai [ Trả lời ]
02/03/2009, 21:54
Chao anh Nguyen Trong Tao! Em da chuyen ve Ha Noi cong tac lau dai. Em nho lần gặp anh tu Hoi nghi NNVVT lan thu V den nay, the ma da 11 nam roi. Cau noi dua cua anh ngay ay the ma nghiem ra cung dung: Sau hon muoi nam nua , the nao em cung se ve Ha Noi cho ma xem!
Viết bởi Bùi Tuyết Mai 02 Mar 2009, 21:52
Ủa, hơn 10 năm trước anh có nói thế à. Hóa ra anh bói cũng được đấy nhỉ. Chúc em một cuộc sống tốt ở Hà Nội và làm nhiều thơ nhé.
Trước khi commen những dòng chiều nay em chỉ mới đọc thơ anh chứ chưa đọc những điều anh bộc bạch ở HNVC cùng bè bạn.
Đọc xong những điều tâm sự của anh em thấy có những lúc em cũng bế tắc như anh đã trải qua. Để vượt qua sự bế tắc đó phải hy sinh tất cả để được cái tự do của riêng mình. Sau sự hy sinh là thanh thản. " Đời là thế!" Khi nào có dịp em sẽ bộc bạch cùng anh chuyện đời.
Viết bởi hoàng liêm 02 Mar 2009, 21:30
Ôi, HL cũng có lúc quẫn bách thế sao. Hẹn gặp nhé.
Sống lâu thấy lắm truyện kỳ
Người đi tự tử,
Cần gì chứng nhân ?
Ngẫm xem trong kiếp phong trần
Lòng quân tử, thước tiểu nhân....Mà cười:
- Dẫu ai đắc thế, đắc thời,
Hãy xin giữ trái tim người cung khiêm.
Viết bởi Vân Hải 03 Mar 2009, 06:08
Tự tử mà mời chứng nhân
Thế gian chỉ có một anh Nguyễn Hòa.
Hôm qua đám cưới con trai anh Cao Tiến Lê anh VH à. Tạo có đến dự. Anh Lê hỏi thăm anh và gia đình.
Kính chúc hai bác mạnh khỏe.
Viết bởi
Võ Tấn Cường
Ai cũng từng có lúc muốn tự tử... [ Trả lời ]
03/03/2009, 08:52
Anh Nguyễn Trọng Tạo thân mến.
Trong đời có thể ai cũng ít nhất một lần có ý định tự tử. Người càng yêu cuộc sống khi gặp những điều uất ức, tuyệt vọng thì càng dễ có ý định tự tử. Trước khi tự tử mà cảm hứng thơ hiện lên, còn muốn viết chứng tỏ thơ ca là cứu cánh cuộc đời anh. Như vậy thơ ca đã cứu rỗi không chỉ linh hồn mà còn là cả thể xác của anh nữa. Anh đừng băn khoăn với những câu hỏi khiêu khích ra vẻ hoài nghi của người nào đó. Hoài nghi về chuyện tử tử của người khác không phải là ngu xuẩn mà người đó là gỗ đá. Chỉ có gỗ đá mới vô cảm trước chuyện tự hủy diệt của con người. Ờ mà quên. Chưa chắc. Trịnh Công Sơn từng viết: "Ngày mai sỏi đá cũng cần có nhau...". Sao giới văn thơ nhiều người lại ác miệng và độc ác với nhau quá nhỉ? Hihihi.
Viết bởi
nguyentrongtao
[ Trả lời ]
03/03/2009, 09:02
Anh Nguyễn Trọng Tạo thân mến.
Trong đời có thể ai cũng ít nhất một lần có ý định tự tử. Người càng yêu cuộc sống khi gặp những điều uất ức, tuyệt vọng thì càng dễ có ý định tự tử. Trước khi tự tử mà cảm hứng thơ hiện lên, còn muốn viết chứng tỏ thơ ca là cứu cánh cuộc đời anh. Như vậy thơ ca đã cứu rỗi không chỉ linh hồn mà còn là cả thể xác của anh nữa. Anh đừng băn khoăn với những câu hỏi khiêu khích ra vẻ hoài nghi của người nào đó. Hoài nghi về chuyện tử tử của người khác không phải là ngu xuẩn mà người đó là gỗ đá. Chỉ có gỗ đá mới vô cảm trước chuyện tự hủy diệt của con người. Ờ mà quên. Chưa chắc. Trịnh Công Sơn từng viết: "Ngày mai sỏi đá cũng cần có nhau...". Sao giới văn thơ nhiều người lại ác miệng và độc ác với nhau quá nhỉ? Hihihi.
Viết bởi Võ Tấn Cường 03 Mar 2009, 08:52
Cường ơi, vì thế mà "sân phê bình" trở thành một cái chợ, chứ đâu còn là chốn thiêng để bình văn. Báo chí câu khách lá cải luôn cần những ồn ào đao búa hay những cái lưỡi cá mương...
Nếu biết sớm, thế nào cũng gửi quà mừng.
Xin Tạo cho gửi lời chúc các cháu trăm năm hạnh phúc. Chúc anh chị Cao Tiến Lê và gia đình mạnh khoẻ, bình an.
Mong ngày nào được đón anh chị Tiến Lê sang thăm Vancouver.
Chúc Tạo và bạn hữu chân cứng, đá mềm.
Viết bởi
nguyentrongtao
[ Trả lời ]
03/03/2009, 09:08
Anh Vân Hải ơi, chắc sẽ có nhiều cuộc hội ngộ bạn văn ngày càng vui. Văn chương cần giao lưu. Bạn văn càn tâm đắc. Hy vọng năm nay sẽ gặp anh tại VN nhé.
Thưa anh NTT, nhà thơ PQ đã "vịn câu thơ mà đứng dậy". Còn anh nhờ làm xong mười bài thơ đã bỏ ý định tự tử. Vậy anh cho em hô : Thơ ca muôn năm ! Các nhà thơ muôn năm !
Chúc anh nhiều sức khỏe và sáng tác cũng khỏe anh nhé.
Viết bởi
Bach Nguyên
[ Trả lời ]
03/03/2009, 15:04
Em dang theo doi vu cua anh. Phan hoi cua ban be tot lam.
Lai nho bai PV cua chung ta hom nao o Saigon. Tho anh muoi bai hay. Chung chac, khoc liet, nghiem ma em diu.
Một cơ duyên hiếm hoi. Giọng thơ buồn bã mà không than khóc, nghiêm khắc mà vẫn hoà dịu. Nó bộc lộ một vài điều ở tác giả.
Ban luan cua DQ sau va tinh te, tho Nguyen Trong Tao sinh tu den nhu the thi ban nhu the la chinh xac.
NĐT.
Viết bởi
Nắng Phương Nam
[ Trả lời ]
03/03/2009, 17:20
"Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng"
Lúc cùng cực nhất, người ta nghĩ tới những người thân yêu. Trong trường ca này của anh là hình ảnh Mẹ, hình ảnh con gái, hình ảnh bạn thân.
Nhiều người luôn bên anh, đừng bao giờ yếu lòng nữa nhé!
Những người làm thơ viết văn là những người nhạy cảm, họ có những nỗi đau người thường không sao hiểu được. Bao nhiêu người nổi tiếng, đã đạt đến tột đỉnh vinh quang cũng còn phải chết vì tự tử ...thế thì chuyện anh, anh Nguyễn Quang Lập hay rất nhiều người khác có ý định bắn vào đầu hay nhảy lầu mà bị hỏi như thế thì quả là... Có lẽ là tại vì từ trước tới giờ hình như chưa có nhà phê bình nào chết vì tự tử cả? hic!
Giận nhất là cái kiểu nói như ca tụng cái chết vì tự sát của ông ấy ...Em thì em nói ngay: Đừng...đừng có bao giờ cho cái ý định ngu ngốc ấy vào đầu một lần nữa. Anh và tất cả những người có sáng tác( kể cả em)cứ phải nằm lòng câu này: Chết như thế là điên và hèn!
Hi bác NTT:
Xin lại “bàn loạn” tiếp nhá. 4- Về Cấu trúc, Ngôn ngữ:
+ Không phải ngẫu nhiên tác giả gọi là “10 bài thơ” dù về cấu trúc nó là 10 “đoạn” của 1 “bài” thơ? Nếu đọc 10 bài độc lập thì cũng chả... chết thằng Tây nào cả! Ta hình dung: tác giả trong lúc ở bờ vực tâm lý, đã chọn 1 giải pháp toả dần tình cảm nhưng phải là gọn; để nếu nhỡ... quá tay súng lỏng tay thơ thì “Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây...”. Nhưng để sắp đặt đúng 10 bài - đủ 10 ngón tay trong 2 bàn tay - với cấu trúc khá chặt chẽ đó, thì đúng là Trời viết chứ không phải nhà thơ viết.
+ ĐQ đọc tập thơ độc đáo về thi phận và hay về thi cảm này tới 5-6 lần, trong 2 ngày. Một lần đọc to ơi là! (Cho thằng nào sắp tự tử nghe! Ha ha ha) Nhưng lần đọc nào cũng chọn lúc vội (dù ko có súng lục kề tai!). Ấn tượng rõ nhất là như không thấy dụng công ngôn ngữ, tu từ... Nhưng chúng vẫn có, về “hình thức”, đó là các thi ảnh khá quen thuộc (dùng không cao tay là bị “sến” là “sáo”) trừ hình ảnh cuối cùng rất siêu thực; Thế mà trong mạch chảy chung toàn bài, ta như không thấy “thơ” (của thi sĩ viết với người đọc) mà chỉ thấy “lời” nói cuối cùng của 1 Người nói với nhiều Người. 5- Các câu và các đoạn (bài mini) rực sáng:
+”Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!”
Vẻ ảo và vẻ thực của hình ảnh rất rõ: Chôn tim là chuyện thường nghe nói (tim ông kẹ Chopin chẳng hạn!) Còn mọc mặt trời lên từ đất thì quả là siêu - chỉ có là người sắp chết nói. Thoạt tiên, chắc người đọc cũng nghĩ 1 cách “lãng mạn cách mạng” như 1 bạn hỏi tác giả rằng sao không là “bình minh”. Câu đáp của khổ chủ hơi bị... thật thà! ĐQ mà được hỏi vậy, sẽ “nổ” rằng: “Cái chết sắp có của tui là 1 cái chết “đen”. Nó báo hiệu sự oan ức, sự đi xuống của... mặt trời.” Vân vân và vân vân...
Bác NTT này, ĐQ ngờ rằng cái chàng Tây Ban Nha Lorca đã ám vào anh chàng Việt NTT ở 2 câu cuối trên: thi sĩ Tây Ban Nha có câu thơ, đại khái, sau lưng người bị bắn trên pháp trường nhô lên một ông mặt trời!
+ Bài 1: Kỹ thuật lặp lại đúng là của người lúng ta lúng túng trước cái chết mà mình là kẻ sát nhân.
“Tôi ra đi nào phải không yêu Mẹ” là 1 câu làm xúc động nhiều lần, với sự nhiều lần giản dị. 1 câu này nâng bài thơ có ý nghĩa khác hẳn nếu thiếu nó. Khi ta chết, ta nghĩ đến đấng sinh thành nên ta – đó là đạo người, đạo Việt. (Hôm qua, đọc Nguyễn Quang Thiều trên lethieunhon.com có 1 câu về mẹ cũng giản dị và thổi cả bài bay lên; đại thể, trong cuộc sống khó túng thời ấu thơ “mẹ là tài sản duy nhất của chúng tôi”.)
+ Bài 2: Nhân tính và khá tỉnh táo: “Vì sao tôi phải tự giết mình bằng hai viên đạn”. Đoạn trên ĐQ nói bài thơ khai tử này không có “kẻ thù” là thế!
+ Bài 5: Súc tích! Lời nói nhuyễn không phải nhờ nước trong miệng mà bằng... máu từ tim! Chỉ có thi ca mới làm được vậy!
“Không ngờ tôi có thể biết rõ ràng bài thơ cuối cùng tôi viết
Bài thơ nghiêm trang và run rẩy của tôi”
Chỉ riêng điều này cũng thấy mình hạnh phúc:
Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây...”
Hai cặp chữ đối trọng mà lại không đối lập “nghiêm trang và run rẩy” trúng tâm trạng của 1 “di chúc” và của 1 “tuyệt tự” với 1 kẻ không có vũ khí gì ngoài thơ để chống lại súng lục!
+ 3 bài 7-8-9 có nhẽ là đoạn “lùng bùng” nhất trong cả thiên bi tráng ca này. Về nghệ thuật cũng lộ vẻ “non” nhất! Dường như chúng hiện ra trong lúc tay súng đang... siết thì buông, buông thì lại siết? Chúng cho thấy tác giả không dám kết tội ai hay vấn đề nào 1 cách róng riết (dù căn nguyên của các bức bối khiến tác giả cùng đường cũng đã được chỉ ra khá rõ - nhất là ở thời 1981 mà như vậy cũng đáng nể!) Nó cho thấy tác giả dao động giữa các suy nghĩ mà không cái nào làm “nhân phạm” cho 1 sự chết đang được thực thi.
+ Đoạn 10 đúng là cái giẫy cuối cùng của Con Thiên Nga thi ca! Các hình tượng đẹp với vẻ tuyệt vọng. Ném tim lên trời xanh đã là đẹp; nhưng hơi... bốc, mà đặt tim mình vào “ngực em” thì không chỉ đẹp lại thánh thiện, lại kỳ ảo 1 cách hiện thực, kiểu như bác Thanh Tâm Tuyền cứ đòi “khóc bằng mắt em” chẳng hạn. 6- Về sáng tác “tiền tự tử”:
Còn 101 điều quanh bài thơ “tiền tự tử” kỳ khôi này của NTT mà cần sự xử lý của nhiều loại gia: phê bình gia, nghiên cứu văn bản gia, bình luận gia, tâm lý gia, và cả hình sự gia nữa, và v.v...
Gọi “kỳ khôi”, vì với làng văn Việt không có nhiều “văn bản” tương tự (như Nhất Linh với Chúc thư văn học).
Nghiên cứu hành trình tự tử của các nhà văn AnNam (và cả Tàu), ĐQ thấy không phong phú như cánh văn sĩ Tây Âu, Bắc Mỹ, Nhật... Hồ sơ “nhà văn AnNam hiện đại” tự tử đến nay chưa quá... 5 đầu ngón tay thì phải? Như trong chương Mộ Văn của trường ca Đống Chữ mà ĐQ đã lập “hồ sơ” có 2 bác: Nhất Linh, Nguyễn Tất Nhiên (bên cạnh các “đại gia tự tử” của thế giới như Lý Bạch, Essenin, Hemingway, Maia... Nhà văn VN nào gần đây đã tự tử xin giơ tay lên để bổ sung?
Thôi, nào tay ly tay bút ăn mừng cho "giai đoạn" tay súng tay bút đã qua!
ĐQ
Thưa bác Tạo!
Em không biết Bác, chỉ biết tên bác qua bài hát “khúc hát sông quê” do ca sĩ Anh thơ thể hiện. Em nghe cả trăm lần chưa thấy đủ. Rồi từ đó thấy mến cái tên NGUYỄN TRỌNG TẠO. Xin mạo muội bày tỏ với bác đội điều vụng về, thành thật.
Bác tạo ơi!
Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người.
Chưa được vào Đoàn, en nghĩ mình chưa phải là người.
Em cũng nghĩ nếu không vào được đại học, mình không thể thành người.
Biết bao nhiêu cái ước lệ ấy cứ theo em suốt cả tuổi thanh xuân.
Bây giờ em là tiến sĩ kinh tế (bằng thật từ nước ngoài), Đảng viên, tiền bạc dư giả, nhà lầu, xe hơi, tài khoản…không thiếu một thứ gì.
Đúng vào lúc này thì em chợt nhận ra rằng: Chẳng có đam mê, chẳng có tài cán gì, trông rỗng vô cùng. Cái gì cố công thì cũng đạt được… tý chút. Bỏ Nhà nước gần chục năm nay để dành những năm cuối đời cố tìm hiểu xem mình là ai??? Mới ngoài 50 mà em cảm thấy không phải mình đang sống; mà đang vật vờ, chờ …chết.
Em nói với con em rằng: Hãy sống bằng niềm đam mê con a, đừng sống bằng những ước lệ xã hội, bằng sự chỉ dẫn của người khác, hay chi bằng nghị lực như bô chỉ được …có bằng này thôi. Buồn lắm con ạ! Giờ con em theo ngành nghệ thuật- ngành mà nó yêu thích.
Bố em- một nhà cách mạng lão thành ( khi chưa đổi mới) không thể chấp nhận bất cứ điều gì khác với những điều Đảng đã dạy. Nếu em mà muốn tự tử, mà bố em cũng biết thì chắc bố em đã bóp cò …hộ rồi. Không theo Đảng và phấn đấu cho mục tiêu lý tưởng của Đảng, thì đúng là “sống thừa xã hội, sống chật non sông”. Chết được rồi. Cũng may, sáu bảy năm trước khi mất ông cụ đã “đổi mới”.
Em không thể công nhận bác Nguyễn Hòa …ngu. Bác Hòa tiêu biểu cho lớp người XHCN cũ …còn sót lại.
Kính Bác!
:
"Sống chẳng có gì mới
Chết cũng chẳng gì mới hơn"
Hình như nhà thơ Nga Bloc viết như vậy ( tôi quên nguyên văn )
Những năm sau 1975 đến khoảng giữa 1980, nhiều ngừoi muốn tự tử vì nhiều lý do trong đó có cả khổ sở, bế tắc, oan ức...
Chỉ biết chúc mừng nhà thơ NTT đã có cách vượt qua cái chết sau khi làm 10 bài thơ giải tỏa nỗi lòng, mà lúc đầu có lẽ là định viết thơ tuyệt mệnh
nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều, và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi
Viết bởi
nguyentrongtao
cobabacki [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:02
Thưa anh NTT, nhà thơ PQ đã "vịn câu thơ mà đứng dậy". Còn anh nhờ làm xong mười bài thơ đã bỏ ý định tự tử. Vậy anh cho em hô : Thơ ca muôn năm ! Các nhà thơ muôn năm !
Chúc anh nhiều sức khỏe và sáng tác cũng khỏe anh nhé.
Viết bởi cobabacki 03 Mar 2009, 13:58
Cms ơn cobabacki nhiều. Sự thật muôn năm.
Viết bởi
nguyentrongtao
Bach Nguyên [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:04
Em dang theo doi vu cua anh. Phan hoi cua ban be tot lam.
Lai nho bai PV cua chung ta hom nao o Saigon. Tho anh muoi bai hay. Chung chac, khoc liet, nghiem ma em diu.
Một cơ duyên hiếm hoi. Giọng thơ buồn bã mà không than khóc, nghiêm khắc mà vẫn hoà dịu. Nó bộc lộ một vài điều ở tác giả.
Ban luan cua DQ sau va tinh te, tho Nguyen Trong Tao sinh tu den nhu the thi ban nhu the la chinh xac.
NĐT.
Viết bởi Bach Nguyên 03 Mar 2009, 15:04
Chào Bach Nguyên. Gửi lời chúc bà xã BN ngày 8/3 tuyệt vời nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
Nắng Phương Nam [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:12
"Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng"
Lúc cùng cực nhất, người ta nghĩ tới những người thân yêu. Trong trường ca này của anh là hình ảnh Mẹ, hình ảnh con gái, hình ảnh bạn thân.
Nhiều người luôn bên anh, đừng bao giờ yếu lòng nữa nhé!
Viết bởi Nắng Phương Nam 03 Mar 2009, 17:20
OK Nắng Phương Nam. Nếu bạn là nữ thì chúc bạn có ngày 8/3 năm nay thật vui.
Viết bởi
nguyentrongtao
An An [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:18
Những người làm thơ viết văn là những người nhạy cảm, họ có những nỗi đau người thường không sao hiểu được. Bao nhiêu người nổi tiếng, đã đạt đến tột đỉnh vinh quang cũng còn phải chết vì tự tử ...thế thì chuyện anh, anh Nguyễn Quang Lập hay rất nhiều người khác có ý định bắn vào đầu hay nhảy lầu mà bị hỏi như thế thì quả là... Có lẽ là tại vì từ trước tới giờ hình như chưa có nhà phê bình nào chết vì tự tử cả? hic!
Giận nhất là cái kiểu nói như ca tụng cái chết vì tự sát của ông ấy ...Em thì em nói ngay: Đừng...đừng có bao giờ cho cái ý định ngu ngốc ấy vào đầu một lần nữa. Anh và tất cả những người có sáng tác( kể cả em)cứ phải nằm lòng câu này: Chết như thế là điên và hèn!
Viết bởi An An 03 Mar 2009, 23:42
Không phải điễn. Cũng chẳng hèn
Chết có khi là lời cảnh tỉnh
Nhưng nếu sống còn thơ báo ứng
Thì sống vẫn hơn, đã sống lại còn thơ!
Chúc em ngày 8/3 nhiều hoa hồng nhé.
Viết bởi
nguyentrongtao
[ Trả lời ]
07/03/2009, 09:33
Thôi, nào tay ly tay bút ăn mừng cho "giai đoạn" tay súng tay bút đã qua!
ĐQ
Viết bởi Đỗ Quyên 04 Mar 2009, 07:45
Cám ơn ĐQ đã chia sẻ. Bài bình (loạn) của ĐQ đã đăng lại trên lethieunhon.com
Thưa bác Tạo!
Em không biết Bác, chỉ biết tên bác qua bài hát “khúc hát sông quê” do ca sĩ Anh thơ thể hiện. Em nghe cả trăm lần chưa thấy đủ. Rồi từ đó thấy mến cái tên NGUYỄN TRỌNG TẠO. Xin mạo muội bày tỏ với bác đội điều vụng về, thành thật.
Bác tạo ơi!
Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người.
Chưa được vào Đoàn, en nghĩ mình chưa phải là người.
Em cũng nghĩ nếu không vào được đại học, mình không thể thành người.
Biết bao nhiêu cái ước lệ ấy cứ theo em suốt cả tuổi thanh xuân.
Bây giờ em là tiến sĩ kinh tế (bằng thật từ nước ngoài), Đảng viên, tiền bạc dư giả, nhà lầu, xe hơi, tài khoản…không thiếu một thứ gì.
Đúng vào lúc này thì em chợt nhận ra rằng: Chẳng có đam mê, chẳng có tài cán gì, trông rỗng vô cùng. Cái gì cố công thì cũng đạt được… tý chút. Bỏ Nhà nước gần chục năm nay để dành những năm cuối đời cố tìm hiểu xem mình là ai??? Mới ngoài 50 mà em cảm thấy không phải mình đang sống; mà đang vật vờ, chờ …chết.
Em nói với con em rằng: Hãy sống bằng niềm đam mê con a, đừng sống bằng những ước lệ xã hội, bằng sự chỉ dẫn của người khác, hay chi bằng nghị lực như bô chỉ được …có bằng này thôi. Buồn lắm con ạ! Giờ con em theo ngành nghệ thuật- ngành mà nó yêu thích.
Bố em- một nhà cách mạng lão thành ( khi chưa đổi mới) không thể chấp nhận bất cứ điều gì khác với những điều Đảng đã dạy. Nếu em mà muốn tự tử, mà bố em cũng biết thì chắc bố em đã bóp cò …hộ rồi. Không theo Đảng và phấn đấu cho mục tiêu lý tưởng của Đảng, thì đúng là “sống thừa xã hội, sống chật non sông”. Chết được rồi. Cũng may, sáu bảy năm trước khi mất ông cụ đã “đổi mới”.
Em không thể công nhận bác Nguyễn Hòa …ngu. Bác Hòa tiêu biểu cho lớp người XHCN cũ …còn sót lại.
Kính Bác!
Viết bởi Vũ Huy Thuận 04 Mar 2009, 23:21
Chào anh Vũ Huy Thuận! Tôi rất chia sẻ với anh về tâm sự cá nhân này. Đôi khi từ trung tín đến ngu tín rất gần. Nhưng không phải ai cũng thức tỉnh được như Cụ. Đó cũng là điều phúc, phải không anh?
Viết bởi
nguyentrongtao
Đặng Minh Liên [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:42
"Sống chẳng có gì mới
Chết cũng chẳng gì mới hơn"
Hình như nhà thơ Nga Bloc viết như vậy ( tôi quên nguyên văn )
Những năm sau 1975 đến khoảng giữa 1980, nhiều ngừoi muốn tự tử vì nhiều lý do trong đó có cả khổ sở, bế tắc, oan ức...
Chỉ biết chúc mừng nhà thơ NTT đã có cách vượt qua cái chết sau khi làm 10 bài thơ giải tỏa nỗi lòng, mà lúc đầu có lẽ là định viết thơ tuyệt mệnh
Viết bởi Đặng Minh Liên 05 Mar 2009, 01:03
Hai câu thơ Nga đó là của Xergay Exenhin trong bài thơ tuyệt mệnh Đặng Minh Liên ơi.
Lâu lắm không gặp nhau. Liên đang ở đâu?
Viết bởi
nguyentrongtao
tonngokhong [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:47
nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều, và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi
Viết bởi tonngokhong 06 Mar 2009, 18:48
Ôi, tonngokhong đang hành giả vội quá nên đọc sai toét rồi. Anh Vũ huy Thuận đau có nói năm 13 tuổi? Anh ấy nói năm 27 tuổi mà: "Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người".
He he.
Viết bởi
nguyentrongtao
tonngokhong [ Trả lời ]
07/03/2009, 09:48
nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều, và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi
Viết bởi tonngokhong 06 Mar 2009, 18:48
Ôi, tonngokhong đang hành giả vội quá nên đọc sai toét rồi. Anh Vũ huy Thuận đau có nói năm 13 tuổi? Anh ấy nói năm 27 tuổi mà: "Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người".
He he.
Ở nơi chôn trái tim nhà thơ tôi không chắc có mọc lên hoàng hôn hay không.
Nhưng một điều chắc chắn như dòng sông quê là, ở chính nơi đó sẽ mọc lên một khóm trúc.
Ngày nọ, có chú mục đồng @ lấy trúc làm sáo. Khi thổi lên bỗng dặt dìu vọng về làn điệu Làng Quan họ quê tôi.
Đang nghe, tôi mủi lòng bỗng khóc tutu...
Viết bởi
trinhquocdung
[ Trả lời ]
07/03/2009, 16:10
Chào đại ca,
Dạo này bận đi học nên hôm nay mới vào blog của anh, và giật mình khi đọc bài thơ anh viết trước khi... tự tử.
Bài thơ đã nêu được vấn nạn của thời kỳ bao cấp đầy những bức xúc, kìm nén mà ngòi bút của nhà thơ đã ghi lại được. Giọng thơ thì mang thương hiệu Nguyễn Trọng Tạo rất rõ rồi. Làm sao mà anh có thể tự tử được khi:
Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ
và:
Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Bạn bè tôi còn hy vọng tôi nhiều
Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Chúc anh sức khỏe nhé. Hẹn gặp lại anh.
Viết bởi
Tấn Định
Gửi anh NTT [ Trả lời ]
07/03/2009, 16:49
Nói chuyện với anh bạn thân, yêu văn chương còn trên tài tôi, anh ấy than thở:
-Tớ vừa đọc entry mới nhất trên blog của NTT, thực ra ông Tạo và một số com-mần cũng hơi nặng lời. Có cần thiết phải như thế không. Bởi theo tớ, không ai đi rủa một kẻ thiểu năng trí tuệ là thằng ngu hay ngu xuẩn cả! Kể cũng quá lời thật!
Trình độ thẩm thấu văn chương của tôi mà so với hắn (thằng bạn tôi) thì quả tôi cũng "thiểu năng trí tuệ" thật, nên nghe nó nói mà cứ như là bò đội...mũ bảo hiểm!
Viết bởi
nguyentrongtao
Tấn Định [ Trả lời ]
07/03/2009, 18:26
Ở nơi chôn trái tim nhà thơ tôi không chắc có mọc lên hoàng hôn hay không.
Nhưng một điều chắc chắn như dòng sông quê là, ở chính nơi đó sẽ mọc lên một khóm trúc.
Ngày nọ, có chú mục đồng @ lấy trúc làm sáo. Khi thổi lên bỗng dặt dìu vọng về làn điệu Làng Quan họ quê tôi.
Đang nghe, tôi mủi lòng bỗng khóc tutu...
Viết bởi Tấn Định 07 Mar 2009, 15:48
Cám ơn anh Tấn Định ghé thăm. Chuyện qua đã lâu, nhưng vấn nạn của 1 thời thì không thể quên anh à.
Viết bởi
Vũ Văn Cảnh
[ Trả lời ]
29/06/2009, 19:08
Xin chia buồn cùng ông anh. Hy vọng mọi sự đều trở lại như" khúc hát sông quê' của anh.
Thân ái
Vũ Văn Cảnh
Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam
01/03/2009, 07:16
Anh Tạo quý mến,
Thơ viết trong đêm tự tử
Em đọc và suy nghĩ. Em đọc rồi bâng khuâng. Anh NTT đã từng muốn ra đi như thế? Có phải là anh không? Có phải...? Nhiều câu hỏi, thôi hãy nén trong lòng!
01/03/2009, 07:34
Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!
----
Có rất nhiều câu hay, rất nhiều điều phải nghĩ, nhưng em vẫn thích bốn câu thơ này. Liệu có phải ai cũng làm được cái điều "thương kẻ khác hơn mình" không?
Trước lúc tự tử còn viết được mười bài thơ. Và sau mười bài thơ, chắc tác giả thấy mình cần phải sống, phải không ạ?
01/03/2009, 07:38
Khiếp quá. Lại còn súng nữa. Sugns và thơ đều là thứ giết người được cả đây. Thôi thì dùng thơ cho êm dịu. 10 bài thơ viết trong đêm tự tử. Chỉ một bài thôi đã chết ngáp rồi, ở đây chết đến 10 lần mà vẫn sôgns nhăn răng ! Ha ha ha
01/03/2009, 08:14
Anh Tạo quý mến,
Thơ viết trong đêm tự tử
Em đọc và suy nghĩ. Em đọc rồi bâng khuâng. Anh NTT đã từng muốn ra đi như thế? Có phải là anh không? Có phải...? Nhiều câu hỏi, thôi hãy nén trong lòng!
Viết bởi PDT 01 Mar 2009, 07:16
Chuyện khá phức tạp. Nhưng anh cho công bố lần đầu tiên tập thơ mỏng này vì trong 1 bài viết, Nguyễn Hòa (không phải Nguyễn Hoa bạn anh) cho việc anh định tự tử hồi 1981 là câu chuyện "hoang đường" và hỏi"nhân chứng"> Anh đã trả lời Nguyễn Hòa mấy dòng như sau:
"Đọc bài Nguyễn Hòa thấy nói về tôi, tôi có vài ý kiến cho NH rõ.
"Anh Nguyễn Hòa trích một đoạn tôi trả lời phỏng vấn rồi hạ một câu: "Giá ngày ấy ông bóp cái cò súng thì có phải thi ca nước nhà đã có một sự kiện bi tráng để lưu danh muôn thuở hay không, nhưng tôi lại ngờ đó là chuyện hoang đường, vì chỉ có mỗi mình ông là... chứng nhân!?".
Vậy tôi xin hỏi lại anh NH: Nếu anh định tự tử thì anh sẽ gọi mấy người đến để làm nhân chứng?
Tự tử mà cần người làm chứng ư? Mời họ đến để xem anh tự tử? Tôi thật không thể hiểu một "nhà lý luận phê bình" như anh Nguyễn Hòa lại có thể hỏi một câu ngu xuẩn như thế.
Tôi vẫn còn lưu tập thơ 10 bài tôi viết sau khi quyết định không tự tử nữa, có 2 câu cuối tập: "Trái tim tôi nếu ai đó đem chôn/ Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn". Mời bạn đọc hãy đọc đoạn trả lời phóng vấn của tôi về sự kiện tôi định tử tử để thấy một sự thật lúc bấy giờ:
"Bài thơ (Tản mạn thời tôi sống) của tôi không phải là một bài thơ chính trị, nhưng tôi nói những điều đó bằng linh cảm dự báo của một nhà thơ đối với các thay đổi của xã hội Việt Nam. Lúc ấy tôi đã nói ra được một Sự Thật đau đớn, và xã hội VN phải thay đổi. Tôi tin rằng đó là quy luật.
Nhưng khi họ đánh tôi, ép tôi, thì họ bảo: Ông nói Chúa như thế là ông đánh vào đảng. Nói xấu thần tượng tức là nói xấu cụ Hồ. Họ đem tôi ra kiểm điểm.
Tôi có ý định tự tử.
Năm 1981. Trong khu tập thể của các nhà văn quân đội, tôi và nhà thơ Nguyễn Hoa ở cạnh nhau, chung vách có cửa thông qua. Vì là sĩ quan, tôi và Nguyễn Hoa đều có súng ngắn, mỗi khẩu súng mười viên đạn. Lúc đó Nguyễn Hoa về quê. Tôi mở tủ lấy khẩu súng của anh ấy, thêm vào khẩu của tôi là hai.
Tôi suy nghĩ nếu chỉ dùng khẩu súng của mình thì có thể không chết mà chỉ bị thương. Mà bị thương thì mệt quá. Tôi không sợ chết nhưng sợ bị thương. Chết thì không còn biết đau đớn là gì, còn bị thương thì đau. Tôi lắp đạn vào cả hai khẩu súng, trải khăn trắng lên gối, nằm dài trên chiếc giường cá nhân. Tôi nằm ngửa, kê hai khẩu súng vào hai bên thái dương.
Tôi nghĩ mình làm thơ là để nói lên những cảm nghĩ trung thực của mình. Thế mà họ lại đàn áp một một nhà thơ trung thực, mà lại là nhà thơ bộ đội, thì thà chết mẹ nó đi còn hay hơn. Cái chết của mình cũng là một lời cảnh tỉnh đối với người làm văn nghệ, người lãnh đạo văn nghệ.
Tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu, rồi lại nghĩ: sao lại vô lý thế này.
Tôi bỏ ý định tự tử và ngồi dậy viết một mạch những ý thơ vừa xuất hiện trong đầu. Sau này đặt tên là Mười bài thơ và một lời ước muốn… Tôi phải sống để tôi còn làm thơ như thế nữa. Vì trong xã hội, xấu đẹp gì thì nhà thơ cũng phải nói lên sự thật. Nếu mình không nói sự thật thì ai nói giúp mình?
Nhà thơ phải nói lên sự thật, không chỉ là sự thật tâm trạng của anh, mà còn cả sự thật ở bên ngoài anh. Anh có thấy không, anh có nghe không, anh có ngửi thấy không? Tất nhiên là sự thật phải được nói bằng ngôn ngữ nghệ thuật. Ngay cả phim ảnh mà nếu nó làm giống hệt sự thật thì cũng là kém, huống gì thơ. Nghệ thuật là sự thật ở bên trên sự thật. Tại sao mà điện ảnh Việt Nam lại kém là bởi vì nó dùng một thứ ngôn ngữ của sự thật tầm thường, trong khi nghệ thuật lại là một sự thật cao hơn..."
http://vanchuong.vnweblogs.com/post/2192/18688
01/03/2009, 08:21
Anh là cây to trong làng, em chỉ là cây cúc dã thảo mọc hoang ven đường làng thui. Chắc hổng còn nhớ em đâu.
Em xin bài thơ nầy của anh nhé! Đôi lúc em cũng mún tự tử nhưng làm cho mình chết bằng gì cũng đau. Sợ lắm. Nghe Ngô Minh nói dùng thơ cho êm dịu. Mà đọc xong em lại hổng mún chít. Em xin anh bài thơ nầy để giết kẻ khác, giống những kẻ làm anh muón tự tự ấy.
Thế đấy. Thời gian trôi nhanh. Khóa I - khóa II VVND mà giờ đã gần 30 năm rồi!
Chúc anh khoẻ, vui và thôi đừng nghĩ đến chuyện tự tử nữa anh nhé. Nếu có thì chỉ làm thơ tự tử tôi.
Em gái bé nhỏ.
01/03/2009, 08:21
Trước khi tự tử mà ngồi viết một lúc chục bài thơ, điều này có thể đưa vào Ghi-net.
Sau này ngộ nhỡ có định tự tử, em sẽ cố gắng theo bác, nhưng giỏi lắm cũng chỉ viết được vài bài con cóc.
Chúc bác khỏe.
01/03/2009, 09:23
VÂN HỒ 3, ĐÊM 11-11-1981
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
(Thơ Nguyễn Trọng Tạo - Thơ viết trong đêm tự tử)
_________________________________
Cách đây 28 năm ,Thời kỳ nước ta "Đang tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN" thì anh Nguyễn Trọng Tạo đã ý thức " Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa" .
Ngày nay, trong thời đại hội nhập WTO, đọc hồi ký "Nguyễn Khải của GS Nguyễn Đăn Mạnh" và "Hồi ký của Nguyễn Khải" càng thấy :
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Trời ạ , trời ơi .Trời ơi, trời ạ.
28 năm như một cái chớp mắt.
Cũng may " Vân Hồ 3,Hà Nội
đêm 11-11-1981 là những số lẽ .
Đêm đã qua rồi, anh Tạo ơi !!!
01/03/2009, 09:49
Đọc bài thơ này em lặng người và nín thở vì... hồi hộp và vì cảm xúc mạnh. Bài thơ hay quá! Em tự cho nó là một trường ca "mini". "Có thể không phải thế nhưng mà em nghỉ thế" anh Tạo ạ. hehehe! Chúc anh vui.
01/03/2009, 11:42
CHIỀU NGHỆ SĨ
Chiều nghệ sĩ ta không xếp đời mình vào những ngăn hò hẹn
Một cú điện thoại bất ngờ gọi ta đem 4 mùa cảm xúc bày lên bàn tiệc
Môi nhấp ly rượu thơm từ cổ chí kim từ Đông sang Tây thơm tiếng bạn nói cười
Ta khỏa tim giữa nhộn nhạo cuộc đời
Không giả dối không bon chen không điêu ngoa không vỏ bọc
Ta say ta say tiếng cười trong vắt
Không cao lương mỹ vị ta chỉ cần vỉa hè và món ăn văn hóa
Câu thơ hay làm ta quỵ ngã
Tiếng hát bạn dìm ta chết đuối giữa biển hồ
Chẳng phải bàn cờ quân xanh quân đỏ
Ta ngồi đây giữa chiều vàng rực rỡ
Rực rỡ ánh mắt bạn ta giọng nói bạn ta tiếng cười bạn ta
Tất cả của ta không quen không lạ
Ngòai kia ngày đổ lá
Ta rưng rưng muốn níu thời gian vĩnh cửu chỉ cho mình
Chiều nghệ sĩ
Ta nghiêng người kính cẩn tri ân
01/03/2009, 12:00
Có nhiều người hiểu và ủng hộ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Anh đã trải qua những giai đoạn rất khó khăn, chỉ vì lòng yêu nước, vì tình yêu thơ ca. Ai không hiểu và thông cảm được khó khăn của anh đã là một người nông cạn. Lại đem một kỷ niệm hết sức đau buồn của anh (chuyện tự tử) ra để đàm tếu, thì thật đó là một việc đê hèn.
Anh đừng bận tâm vì chuyện rất nhỏ này. Có những chuyện lớn hơn cần tâm trí và sức lực của anh. Và anh vẫn đang có những cống hiến lớn cho âm nhạc và thơ ca.
Thành công thường đi đôi với sự ganh ghét. Đó là một điều đáng buồn.
01/03/2009, 12:11
Chú ơi,
hẳn bây giờ thì chú đã thấy ý nghĩa của những năm sau đó cho cuộc đời. Chú đã nếm trải tận cùng mọi cay đắng, vui buồn, chú có thấy việc mình không tự tử ngày ấy là đúng hả chú? Chú nói gì với chúng cháu?
01/03/2009, 12:14
Chúng cháu tặng chú một biểu tượng cho thơ ca của chú:
01/03/2009, 13:22
Cảm ơn cuộc đời, và nhà thơ - cái đêm đó chỉ còn trong thơ thôi.
Em đọc anh, ngay từ những ngày xa - bao giờ cũng với sự ngưỡng mộ, khâm phục và đồng thời rất gần gũi.
(Em xin phèp dùng một đoạn thơ của anh, bỏ đi một vài từ để viết cho anh - Thôi thì Tiền trảm Hậu tấu mà)
" tim anh rung âm nhạc
anh đã dành nó cho bài hát
tim anh viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ anh tự bao giờ
tim anh yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực ai đằm thắm"
Là mặt trời
Nó bắt đầu mỗi ngày - một Bình minh!
Nhận lấy từ em lời chúc một ngày Chủ nhật bình yên, dễ chịu.
Em Hà Vân
01/03/2009, 13:54
anh... !!!!!!!!!!!!!!
01/03/2009, 14:45
Anh Tạo Ơi!
"Nhà Phang Bình Văn Học Nguyễn Hòa" nếu có định tự tử chắc sẽ hô toáng lên: ngày này, giờ này, tại địa điểm x tôi sẽ tự tử đây!" để có nhiền...nhân chứng.
Lúc trước nhà văn Nguyễn Công Hoan có truyện "Tôi Tự Tử" và ông Nguyễn Hòa muốn ai tự tử đều giống nhân vật ông quan trong chuyện.
Với cách nghĩ như vậy mà làm nhà "Phang Bình Văn Học" thì tội nghiệp cho nền văn hóa nước nhà.
Em
Trần Ngọc Tuấn
01/03/2009, 16:44
Cũng may mà NTT bình tâm lại và tháo đạn cất đi. Có lẽ sau khi viết một hơi 10 bài thơ, nỗi lòng đã được giải tỏa nên khao khát sống lại bùng lên. Nhờ đó ta mới có NTT hôm nay. Nếu anh đi rồi thì ai còn biết một NTT đa tài và hào hoa phong nhã nữa. May quá. May quá.
01/03/2009, 17:14
Lúc ấy anh chưa vẽ lá cờ thơ nên còn nợ đời và nợ thơ. Chưa chết được. May quá !
01/03/2009, 17:26
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Mười bài thơ có thể anh sẽ viết hay hơn, nhưng một ước muốn lại chẳng dễ gì toại nguyện. Có phải vì thế màNhững bài thơ còn mắc nợ mây chiều
01/03/2009, 17:27
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Mười bài thơ có thể anh sẽ viết hay hơn, nhưng một ước muốn lại chẳng dễ gì toại nguyện. Có phải vì thế mà Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
01/03/2009, 17:35
Chẳng biết lỗi gì mà comment trên không chuyển hết tới anh, còn thiếu một câu anh ạ? Chẳng lẽ lại gửi thêm lần nữa; thôi coi như còn mắc nợvới anh vậy !
01/03/2009, 20:10
10 bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo là tiếng nói thành thật của tâm trạng buồn đau, thất vọng trước nhân tình thế thái. Ở đây không hề có dấu hiệu khoe khoang, hù dọa hay gây xì căng đan.Bằng chứng là nhà thơ đã vật vã đấu tranh, tự vấn để cuối cùng "tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng, cho vào bao". Trong "vụ" này thiết tưởng không cần tạo hiện trường giả, mời nhân chứng. Nhân chứng duy nhất, đáng tin nhất là trái tim đau đớn của nhà thơ đã thốt nên lời. Tôi nghĩ, người bình thường cũng có lúc rơi vào trạng huống như vậy, chỉ khác là họ không viết được thành thơ mà thôi. Nếu Ê-xê-nhin, Maia-cop-xki đã quyết định tự tử nhưng cuối cùng lại thôi, thì hậu thế vẫn không giảm sút lòng yêu mến họ. Cuộc đời chẳng có gì nghiêm trọng lắm đâu. Yêu thương sẻ chia tất cả. (Lê Khánh Mai)
01/03/2009, 20:55
Đọc những dòng thơ viết đêm 11-11-81 của Anh tôi lại biết thêm một sự thật về cuộc đời và con người của một tài thơ, về những phút giây ác mộng mà Anh phải trải qua. Nếu ca ngợi cả 10 bài thơ ngắn viết trước lúc định tự tử đều rất hay thì e rằng hợi nịnh (!),song chắc chắn rằng ở trong trạng thái buồn chán, bấn loạn và yếu đuối đến như vậy thì những điều viết ra sẽ rất thật và xúc động. Cảm ơn Thơ đã đưa Anh trở về với cuộc đời, bởi nếu không thức để viết những bài thơ đó thì Anh đã không kịp hồi tỉnh và chúng tôi mất một tài thơ, nhạc và một bạn rượu bia rồi! Cần gì để ý đến những ý này ý nọ của người cố tình không hiểu mình. Chúc NTT và các bạn tôi luôn khỏe. Hẹn gặp nhau ở Ba Lan nhé.
01/03/2009, 21:40
Thế là 28 năm rồi
Thế là thêm một nửa đời ai
Chưa thể chết vì thơ chưa cho chết
Chưa thể chết vì những điều chưa nói hết.
Phải sống nhiều thêm, phải góp nhiều thêm.
Mười bài thơ chưa thấu hết nỗi niềm.
Vui vẻ sống cho đời thêm sức sống.
Chúc anh đã qua được cái đêm cô quạnh 11/11/1981 để tiếp tục vui với đời phiêu lãng.
02/03/2009, 01:33
Nguyễn Trọng Tạo: "Như vậy điều quan trọng là nhà thơ phải nói ra sự thật. Nói ra được sự thật là nhà thơ đã tìm được tự do. Tôi nghĩ, tự do đối với văn nghệ sĩ chẳng ở đâu xa. Tự do chính là lúc anh ta nói ra được sự thật."
--
Điều anh Tạo nói không chỉ để riêng cho các nhà thơ, mà phải được tổng quát hóa lên cho tất cả mọi con người. Cảm phục tâm khẩu của anh Tạo.
02/03/2009, 08:58
Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!
Tuyệt vời quá anh!
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Hic hic hic cuộc đời vốn dĩ là vậy. Nhưng trên trái đất này ánh sáng luôn luôn nhiều hơn bóng tối.
10.
Nếu tim tôi có thể bóp tơi ra thành muôn hạt li ti
Tôi sẽ ném lên trời cho gió mang đi
Nếu tim tôi có thể rung âm nhạc
Thì tôi đã dành nó cho bài hát
Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ
Nếu tim tôi có thể yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực em đằm thắm
Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!
NNT anh là một anh tài mà tôi rất ngưỡng mộ. Mong anh là điểm sáng cho tôi noi theo anh. Thân mến
02/03/2009, 08:59
"Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!"
Tại sao lại mọc lên hoàng hôn mà không phải là bình minh hả chú?
Hoàng hôn đương nhiên là đẹp rồi, nhưng là cái đẹp của một ngày đã kết thúc, tại sao không phải là một ngày mới bắt đầu ? Ý thơ này cháu chưa hiểu, chắc lúc nào cháu lại gặp chú để thỉnh giáo về ý thơ này.
Trong cuộc đời mỗi con người đều có những khoảnh khắc bi quan, nhuốm màu đen tối, bế tắc cùng cực, người khác nhau thì có hoàn cảnh khác nhau, song nếu vượt qua được thì phải có bản lĩnh riêng, rất bản lĩnh, rất mừng chú có bản lĩnh như vậy, còn người khác thì bây giờ...khó nói quá!
Chúc chú luôn vui, khỏe!
02/03/2009, 13:16
Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!
----
Có rất nhiều câu hay, rất nhiều điều phải nghĩ, nhưng em vẫn thích bốn câu thơ này. Liệu có phải ai cũng làm được cái điều "thương kẻ khác hơn mình" không?
Trước lúc tự tử còn viết được mười bài thơ. Và sau mười bài thơ, chắc tác giả thấy mình cần phải sống, phải không ạ?
Viết bởi Thanh Chung 01 Mar 2009, 07:34
Trưa qua anh đi Bắc Ninh theo lời mời của Chủ tịch tỉnh chuẩn bị chương trình kỷ niệm "30 năm bài hát Làng Quan họ quê tôi phát sóng". Một cuộc hội ngộ thật vui, vì cùng đi còn có cả một đoàn văn nghệ sĩ và trí thức Hà Nội. Trưa nay về lại Hà Nội lại dự đám cưới con trai nhà văn Cao Tiến Lê nên giờ mới vào mạng được. Dọc thấy nhiều comment nên anh rất xúc động. Phải nói hồi ấy, anh cũng đã rất kìm chế nên mới quyết định tự tử. He he.
02/03/2009, 13:18
Khiếp quá. Lại còn súng nữa. Súng và thơ đều là thứ giết người được cả đây. Thôi thì dùng thơ cho êm dịu. 10 bài thơ viết trong đêm tự tử. Chỉ một bài thôi đã chết ngáp rồi, ở đây chết đến 10 lần mà vẫn sống nhăn răng ! Ha ha ha
Viết bởi Ngô Minh 01 Mar 2009, 07:38
Ha ha, may còn có thơ để cứu mình.
02/03/2009, 13:23
Anh là cây to trong làng, em chỉ là cây cúc dã thảo mọc hoang ven đường làng thui. Chắc hổng còn nhớ em đâu.
Em xin bài thơ nầy của anh nhé! Đôi lúc em cũng mún tự tử nhưng làm cho mình chết bằng gì cũng đau. Sợ lắm. Nghe Ngô Minh nói dùng thơ cho êm dịu. Mà đọc xong em lại hổng mún chít. Em xin anh bài thơ nầy để giết kẻ khác, giống những kẻ làm anh muón tự tự ấy.
Thế đấy. Thời gian trôi nhanh. Khóa I - khóa II VVND mà giờ đã gần 30 năm rồi!
Chúc anh khoẻ, vui và thôi đừng nghĩ đến chuyện tự tử nữa anh nhé. Nếu có thì chỉ làm thơ tự tử tôi.
Em gái bé nhỏ.
Viết bởi Hoangphuongnham 01 Mar 2009, 08:21
Đúng rồi, năm nay kỷ niệm 30 năm trường Nguyễn Du đấy. Giá tất cả các khóa cùng về vẫn không đông đủ được vì có một số người đã chết (không tự tử). Nhưng mái trường (đặc biệt mái trường của các nhà văn) bao giờ cũng là đáng nhớ.
Chúc em viết nhiều và làm báo hay nhé.
02/03/2009, 13:26
Trước khi tự tử mà ngồi viết một lúc chục bài thơ, điều này có thể đưa vào Ghi-net.
Sau này ngộ nhỡ có định tự tử, em sẽ cố gắng theo bác, nhưng giỏi lắm cũng chỉ viết được vài bài con cóc.
Chúc bác khỏe.
Viết bởi Nguyên Hùng 01 Mar 2009, 08:21
Bây giờ anh đã quên cái cảm giác ấy rồi, nhưng đọc lại thơ, lại thấy cảm giác ấy hiện về rất rõ. Cám ơn thơ ghi lại trung thực nhất cảm xúc của ta.
Chú đừng đợi lúc đinh tự tử mới làm thơ nhé.
02/03/2009, 13:29
VÂN HỒ 3, ĐÊM 11-11-1981
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
(Thơ Nguyễn Trọng Tạo - Thơ viết trong đêm tự tử)
_________________________________
Cách đây 28 năm ,Thời kỳ nước ta "Đang tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN" thì anh Nguyễn Trọng Tạo đã ý thức " Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa" .
Ngày nay, trong thời đại hội nhập WTO, đọc hồi ký "Nguyễn Khải của GS Nguyễn Đăn Mạnh" và "Hồi ký của Nguyễn Khải" càng thấy :
Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Trời ạ , trời ơi .Trời ơi, trời ạ.
28 năm như một cái chớp mắt.
Cũng may " Vân Hồ 3,Hà Nội
đêm 11-11-1981 là những số lẽ .
Đêm đã qua rồi, anh Tạo ơi !!!
Viết bởi Nguyễn Quốc Minh 01 Mar 2009, 09:23
Cám ơn NQM. Có lẽ con số lẻ báo điều may mắn. Nhưng bóng tối thì chưa bao giờ hết.
02/03/2009, 13:32
Đọc bài thơ này em lặng người và nín thở vì... hồi hộp và vì cảm xúc mạnh. Bài thơ hay quá! Em tự cho nó là một trường ca "mini". "Có thể không phải thế nhưng mà em nghĩ thế" anh Tạo ạ. hehehe! Chúc anh vui.
Viết bởi trantrinhlam 01 Mar 2009, 09:49
Lãm nói trúng phóc, đó là sự dồn nến tình cảm và suy nghĩ rât hung. 10 bài, nhưng lại rất "liền mạch" bởi cùng một dòng chảy. Thơ cũng là sự giải tỏa cao khiết của con người.
02/03/2009, 13:34
CHIỀU NGHỆ SĨ
Chiều nghệ sĩ ta không xếp đời mình vào những ngăn hò hẹn
Một cú điện thoại bất ngờ gọi ta đem 4 mùa cảm xúc bày lên bàn tiệc
Môi nhấp ly rượu thơm từ cổ chí kim từ Đông sang Tây thơm tiếng bạn nói cười
Ta khỏa tim giữa nhộn nhạo cuộc đời
Không giả dối không bon chen không điêu ngoa không vỏ bọc
Ta say ta say tiếng cười trong vắt
Không cao lương mỹ vị ta chỉ cần vỉa hè và món ăn văn hóa
Câu thơ hay làm ta quỵ ngã
Tiếng hát bạn dìm ta chết đuối giữa biển hồ
Chẳng phải bàn cờ quân xanh quân đỏ
Ta ngồi đây giữa chiều vàng rực rỡ
Rực rỡ ánh mắt bạn ta giọng nói bạn ta tiếng cười bạn ta
Tất cả của ta không quen không lạ
Ngòai kia ngày đổ lá
Ta rưng rưng muốn níu thời gian vĩnh cửu chỉ cho mình
Chiều nghệ sĩ
Ta nghiêng người kính cẩn tri ân
Viết bởi NPN 01 Mar 2009, 11:42
Bài thơ của NPN hay quá. Nó là một bài thơ thực sự gây xúc động. Cám ơn NPN đã tri ân nghệ sĩ.
02/03/2009, 14:30
Có nhiều người hiểu và ủng hộ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Anh đã trải qua những giai đoạn rất khó khăn, chỉ vì lòng yêu nước, vì tình yêu thơ ca. Ai không hiểu và thông cảm được khó khăn của anh đã là một người nông cạn. Lại đem một kỷ niệm hết sức đau buồn của anh (chuyện tự tử) ra để đàm tếu, thì thật đó là một việc đê hèn.
Anh đừng bận tâm vì chuyện rất nhỏ này. Có những chuyện lớn hơn cần tâm trí và sức lực của anh. Và anh vẫn đang có những cống hiến lớn cho âm nhạc và thơ ca.
Thành công thường đi đôi với sự ganh ghét. Đó là một điều đáng buồn.
Viết bởi Người yêu thơ 01 Mar 2009, 12:00
Cám ơn NYT đã động viên và nói ra sự thật suy nghĩ của mình. Không phải ai cũng tốt như ai, thế gian người ngay và kẻ gian, người quân tử kẻ tiẻu nhân... Chả sao cả. Chỉ tiếc thay, kẻ mang danh này danh nọ lại hóa ra ngu xuẩn vì tâm kém.
Chúc NYT mạnh khỏe, tri ân.
02/03/2009, 14:33
Chú ơi,
hẳn bây giờ thì chú đã thấy ý nghĩa của những năm sau đó cho cuộc đời. Chú đã nếm trải tận cùng mọi cay đắng, vui buồn, chú có thấy việc mình không tự tử ngày ấy là đúng hả chú? Chú nói gì với chúng cháu?
Chúng cháu tặng chú một biểu tượng cho thơ ca của chú:
Viết bởi Minh Trí-HN 01 Mar 2009, 12:14
Hi hi, sống hay chết lúc đó đều đúng cả MT ơi. Nhưng dù sao, sống vẫn hay hơn.
Chúc MT hãy sống và vui mãi nhé.
02/03/2009, 14:37
Cảm ơn cuộc đời, và nhà thơ - cái đêm đó chỉ còn trong thơ thôi.
Em đọc anh, ngay từ những ngày xa - bao giờ cũng với sự ngưỡng mộ, khâm phục và đồng thời rất gần gũi.
(Em xin phèp dùng một đoạn thơ của anh, bỏ đi một vài từ để viết cho anh - Thôi thì Tiền trảm Hậu tấu mà)
" tim anh rung âm nhạc
anh đã dành nó cho bài hát
tim anh viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ anh tự bao giờ
tim anh yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực ai đằm thắm"
Là mặt trời
Nó bắt đầu mỗi ngày - một Bình minh!
Nhận lấy từ em lời chúc một ngày Chủ nhật bình yên, dễ chịu.
Em Hà Vân
Viết bởi Hà Vân 01 Mar 2009, 13:22
Cám ơn Hà Vân! Anh rất thích bình yên, dễ chịu. Nhưng mỗi ngày lại còn có nhiều điều xáo động lắm. Hy vọng mọi người cùn dễ chịu.
02/03/2009, 14:42
anh... !!!!!!!!!!!!!!
Viết bởi ban tho 01 Mar 2009, 13:54
Không phải ngẫu nhiên người ta coi hoa hồng là biểu tượng của tình yêu bất diệt.
Cái tên “Rose” bắt nguồn từ tiếng Latin: “Rosa”, có nghĩa là màu đỏ. Mặc dù vậy, hoa hồng rất đa dạng về màu sắc. Người La Mã tin rằng hồng trắng mọc ở bất cứ nơi nào giọt nước mắt của thần Vệ Nữ rơi xuống, khi nàng khóc vì cái chết của Adonis.
Con trai Vệ Nữ là thần Cupid, khi bị ong đốt đã bắn một mũi tên vào vườn hồng. Mũi tên nhọn trở thành những chiếc gai. Vệ Nữ vô tình dẫm chân lên một chiếc gai và giọt máu của nàng rơi xuống, nhuộm màu cho những bông hoa trong vườn. Hồng nhung bắt nguồn từ đó.
02/03/2009, 14:51
Anh Tạo Ơi!
"Nhà Phang Bình Văn Học Nguyễn Hòa" nếu có định tự tử chắc sẽ hô toáng lên: "ngày này, giờ này, tại địa điểm x tôi sẽ tự tử đây!" để có nhiền...nhân chứng.
Lúc trước nhà văn Nguyễn Công Hoan có truyện "Tôi Tự Tử" và ông Nguyễn Hòa muốn ai tự tử đều giống nhân vật ông quan trong chuyện.
Với cách nghĩ như vậy mà làm nhà "Phang Bình Văn Học" thì tội nghiệp cho nền văn hóa nước nhà.
Em
Trần Ngọc Tuấn
Viết bởi tranngoctuan 01 Mar 2009, 14:45
Oa, chúc Tuấn đã qua tuần mật vui vẻ nhé.
Cái nước mình nó thế. Nhưng kiểu "phê bình cá mương" cũng không phải là nhiều. Yên tâm nhé.
02/03/2009, 14:53
Cũng may mà NTT bình tâm lại và tháo đạn cất đi. Có lẽ sau khi viết một hơi 10 bài thơ, nỗi lòng đã được giải tỏa nên khao khát sống lại bùng lên. Nhờ đó ta mới có NTT hôm nay. Nếu anh đi rồi thì ai còn biết một NTT đa tài và hào hoa phong nhã nữa. May quá. May quá.
Viết bởi nddat 01 Mar 2009, 16:44
May quá, còn được gặp và uống rượu Thánh Đát. He he
02/03/2009, 14:54
Lúc ấy anh chưa vẽ lá cờ thơ nên còn nợ đời và nợ thơ. Chưa chết được. May quá !
Viết bởi dhq 01 Mar 2009, 17:14
Nhưng vẫn chưa cùng nâng ly với Quảng. Vẫn còn nợ đó nhe.
02/03/2009, 14:59
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa
Mười bài thơ có thể anh sẽ viết hay hơn, nhưng một ước muốn lại chẳng dễ gì toại nguyện. Có phải vì thế mà Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Viết bởi nguyễn ngọc hạnh 01 Mar 2009, 17:27
Ước mọc lên những cái ly, hi hi
02/03/2009, 15:02
10 bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo là tiếng nói thành thật của tâm trạng buồn đau, thất vọng trước nhân tình thế thái. Ở đây không hề có dấu hiệu khoe khoang, hù dọa hay gây xì căng đan.Bằng chứng là nhà thơ đã vật vã đấu tranh, tự vấn để cuối cùng "tháo 2 băng đạn ra khỏi 2 khẩu súng, cho vào bao". Trong "vụ" này thiết tưởng không cần tạo hiện trường giả, mời nhân chứng. Nhân chứng duy nhất, đáng tin nhất là trái tim đau đớn của nhà thơ đã thốt nên lời. Tôi nghĩ, người bình thường cũng có lúc rơi vào trạng huống như vậy, chỉ khác là họ không viết được thành thơ mà thôi. Nếu Ê-xê-nhin, Maia-cop-xki đã quyết định tự tử nhưng cuối cùng lại thôi, thì hậu thế vẫn không giảm sút lòng yêu mến họ. Cuộc đời chẳng có gì nghiêm trọng lắm đâu. Yêu thương sẻ chia tất cả. (Lê Khánh Mai)
Viết bởi Lê Khnáh Mai 01 Mar 2009, 20:10
Đúng như Mai nói, thật sâu sắc: "Nhân chứng duy nhất, đáng tin nhất là trái tim đau đớn của nhà thơ đã thốt nên lời". Chúc có nhiều thơ hay nhé.
02/03/2009, 15:08
Đọc những dòng thơ viết đêm 11-11-81 của Anh tôi lại biết thêm một sự thật về cuộc đời và con người của một tài thơ, về những phút giây ác mộng mà Anh phải trải qua. Nếu ca ngợi cả 10 bài thơ ngắn viết trước lúc định tự tử đều rất hay thì e rằng hợi nịnh (!),song chắc chắn rằng ở trong trạng thái buồn chán, bấn loạn và yếu đuối đến như vậy thì những điều viết ra sẽ rất thật và xúc động. Cảm ơn Thơ đã đưa Anh trở về với cuộc đời, bởi nếu không thức để viết những bài thơ đó thì Anh đã không kịp hồi tỉnh và chúng tôi mất một tài thơ, nhạc và một bạn rượu bia rồi! Cần gì để ý đến những ý này ý nọ của người cố tình không hiểu mình. Chúc NTT và các bạn tôi luôn khỏe. Hẹn gặp nhau ở Ba Lan nhé.
Viết bởi NVThai 01 Mar 2009, 20:55
Cám ơn anh Thái. "Cần gì để ý đến những ý này ý nọ của người cố tình không hiểu mình". Nhưng mình không đẻ ý thì người khác cũng để ý đấy anh ơi. Nhiều quả tù mù mà ít người nhận ra đó. Có người sống (như chết) là nhờ đánh quả tù mù vậy.
Chúc anh vui nhé.
02/03/2009, 15:08
Và cái điều cuối cùng, bây giờ anh vẫn sống!
Vui,buồn,yêu,thương,giận,ghét,ganh tị.., là điều bình thường mà bất kì một con người bình thường phải trải qua!
Cũng thông cảm cho anh vì cái "nợ" văn chương, và vì anh hơi nổi tiếng...
02/03/2009, 15:10
Thế là 28 năm rồi
Thế là thêm một nửa đời ai
Chưa thể chết vì thơ chưa cho chết
Chưa thể chết vì những điều chưa nói hết.
Phải sống nhiều thêm, phải góp nhiều thêm.
Mười bài thơ chưa thấu hết nỗi niềm.
Vui vẻ sống cho đời thêm sức sống.
Chúc anh đã qua được cái đêm cô quạnh 11/11/1981 để tiếp tục vui với đời phiêu lãng.
Viết bởi hoàng liêm 01 Mar 2009, 21:40
Hi hi, vẫn vậy thôi, Liêm ơi. Đời là thế. Sống chết có sổ rồi.
02/03/2009, 15:18
Nguyễn Trọng Tạo: "Như vậy điều quan trọng là nhà thơ phải nói ra sự thật. Nói ra được sự thật là nhà thơ đã tìm được tự do. Tôi nghĩ, tự do đối với văn nghệ sĩ chẳng ở đâu xa. Tự do chính là lúc anh ta nói ra được sự thật."
--
Điều anh Tạo nói không chỉ để riêng cho các nhà thơ, mà phải được tổng quát hóa lên cho tất cả mọi con người. Cảm phục tâm khẩu của anh Tạo.
Viết bởi duyman 02 Mar 2009, 01:33
Lâu lại gặp nhau ở đây, đỡ nhớ. Bao giờ lại cùng nhau nâng vài ly anh Mẫn nhỉ. Đôi khi gặp nhau còn hơn cả Tự do.
02/03/2009, 15:22
NNT anh là một anh tài mà tôi rất ngưỡng mộ. Mong anh là điểm sáng cho tôi noi theo anh. Thân mến
Viết bởi nhacsicodon 02 Mar 2009, 08:58
Cám ơn Tiến thân mến. Mỗi chúng ta đều hướng về nghệ thuật vì con người, và chúng ta luôn cố gắng. Chúc Tiến có nhiều tác phẩm mới nhé.
02/03/2009, 15:27
"Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!"
Tại sao lại mọc lên hoàng hôn mà không phải là bình minh hả chú?
Hoàng hôn đương nhiên là đẹp rồi, nhưng là cái đẹp của một ngày đã kết thúc, tại sao không phải là một ngày mới bắt đầu ? Ý thơ này cháu chưa hiểu, chắc lúc nào cháu lại gặp chú để thỉnh giáo về ý thơ này.
Trong cuộc đời mỗi con người đều có những khoảnh khắc bi quan, nhuốm màu đen tối, bế tắc cùng cực, người khác nhau thì có hoàn cảnh khác nhau, song nếu vượt qua được thì phải có bản lĩnh riêng, rất bản lĩnh, rất mừng chú có bản lĩnh như vậy, còn người khác thì bây giờ...khó nói quá!
Chúc chú luôn vui, khỏe!
Viết bởi Đức Minh - Kinh Bắc 02 Mar 2009, 08:59
Tại sao trái tim lại mọc lên hoàng hôn? Vì trái tim NTT đã nhuốm buồn vĩnh cửu. Mỗi lần qua cánh đồng hoàng hôn, đều xao động hơn buổi bình minh.
02/03/2009, 15:29
Và cái điều cuối cùng, bây giờ anh vẫn sống!
Vui,buồn,yêu,thương,giận,ghét,ganh tị.., là điều bình thường mà bất kì một con người bình thường phải trải qua!
Cũng thông cảm cho anh vì cái "nợ" văn chương, và vì anh hơi nổi tiếng...
Viết bởi mp 02 Mar 2009, 15:08
Nếu tôi không "hơi nổi tiếng" thì mp cũng thông cảm chứ?
02/03/2009, 15:48
May quá, bác đã dừng tay, hehe...
Nhưng còn có thơ.
02/03/2009, 16:14
02/03/2009, 16:14
Thực ra thì không cần những câu thơ gan ruột này, con người thơ, con người đời của NTT đã đủ chinh phục nhiều trái tim người, trong đó có trái tim bùn đất PNT. Cũng hay khi biết thêm một góc khuất của người mà tôi kính trọng. Đã yêu càng yêu anh hơn.
Trong đời tôi không ít lần đã nghĩ đến sự giải thoát bằng cái chết. Từng có lần cầm súng dí vào thái dương nhưng rồi vì lý do này khác mà không thể thực hiện nổi. Bây giờ cũng vậy thôi, không thiếu những phút giây cô quạnh yếu lòng nhưng cuộc sống là thế
...Anh sẽ sống như ngày xưa đã sống
Sống vì đời với bao nỗi khát khao
Sống cho mình như một giấc chiêm bao...(PNT)
Hoàn toàn có thể cảm thông và chia sẻ với NTT. Đã yêu càng yêu anh hơn!
PNT
02/03/2009, 19:09
Gửi ông Nguyễn Hòa
Bút chiến - một từ mà người ta thường dùng để chỉ các cuộc tranh luận văn chương. Tôi nghĩ Nguyễn Hòa cũng có một cuộc như vậy với nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
Bới lông tìm vết - là một hành động của một kẻ có văn hóa nền không cao đi tìm những chỗ yếu của đối phương. Và khi tự vỗ ngực là đã tìm thấy thì bắt đầu buông lời hùng biện.
Tôi xin được ghép hai từ đầu của hai đoạn dẫn để đưa ra một từ ghép mới: Bút Bới. Vâng thưa ông Nguyễn Hòa, việc của ông đang làm, bản chất là hai từ này. Chẳng cao đạo, vẻ vang gì, thưa ông.
Hãy nhìn lại mình một lượt. Nếu chưa thấy hãy nhìn thêm vài lần nữa. Nếu vẫn chưa thấy - ông thật hạnh phúc vì không có kẻ nào bới ra ông.
Ông là người cất dấu kỹ? Hay là người khẽ bới đã thấy? Do vậy người ta không biết bắt đầu từ cái gì, từ đâu, từ lúc nào?
Tôi vẫn cứ thích nhắc lại câu của người xưa: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, thưa ông Nguyễn Hòa.
02/03/2009, 19:19
Kính Bác Tạo.
Ta phải sống để nhìn chúng chết
Nhưng không phải dân phe da dẻ hồng hào.
Là bọn lưu manh, bên mình chúng luôn có lưỡi dao và
miệng nói thuộc làu hai từ " đồng chí"
02/03/2009, 20:10
Chuyện này làm tôi tức cảnh xin hầu quý vị vài câu thơ:
Vịnh con Gà
Cả cuộc đời bươi móc lèm nhèm
Gà kéo phông màn nhưng thèm vào vai Đại bàng chính nhân quân tử
Tiểu nhân mơ giấc đại nhân
Phân!
Giữa tôi và ông kia cũng đã từng "tranh luận" về nghệ thuật đương đại (nói đúng ra thì ông ta nhảy ra chửi đổng, còn khi tôi đòi hỏi một thái độ sòng phẳng, công khai thì ông biến mất giả chết ngất). Việc "thanh minh" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo theo tôi là nên!
Tuy nhiên thái độ của tôi lần này không phải vì chuyện ân oán cũ mà nhảy vào, đây là thái độ chỉ với việc mà anh Tạo nêu ra hôm nay mà thôi.
02/03/2009, 20:11
Thuong qua ban toi.
Va, quy biet bao, "muoi bai tho va mot uoc muon!"
Cam on ban toi, da o voi chung toi, cuoc doi nay, toi hom nay va, ngay mai.
02/03/2009, 20:16
Bác NTT ơi ời!
1- Về Ý nghĩa:
Vụ ì xèo "tự tử" này phải nói là cái Dở nó đỡ cái Hay: Nhờ nó mà bạn đọc - trong đó có DQ - được biết 10 bài thơ "hồi sinh" NTT này.
Dạo đọc bài phỏng vấn của NĐTùng với các bác em đã nghĩ đến việc vấn hỏi về "thi chứng" đó (Ha ha ha! "Nhân chứng" với nghệ thuật là cái đinh mục!) Nhưng chưa có dịp...
2- Về Nội dung:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN quả là 1 Di Chúc nghệ thuật, nhưng là 1 Di chúc cho chính mình, của 1 nhà thơ trong lúc chấp chới giữa 2 dòng Sinh-Tử. Có mấy ai ở đời được đọc-lại-di-chúc như vậy?
3- Về Nghệ thuật:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN là 1 bi tráng ca của thi ca VN chứ chả bỡn! Nhịp thơ đi liền như hơi thở gấp của kẻ bị đuổi cùng đường; nhưng cú pháp thơ vẫn rất từ tốn như của người lần cuối nhìn lại gia tài tinh thần: Mẹ, Con, Bạn, Kẻ khác mình (Hay ở chỗ là đọc kông thấy Kẻ Thù!), Thơ ca... 1 “biên bản” cuộc đời bằng ngôn ngữ thơ như vậy quả ít nhà thơ nào có.
(Xin loi; se viet tiep ...
Co viec gap phai di! DQ rat quan tam den BAI THO HAY va DOC DAO nay; vi da tung lam 1 truong ca tang 1 anh ban van tự tử.
Chuc thơ ca NTT lai HOI SINH 1 lan nua so voi nam 1981!
Than quy
02/03/2009, 20:20
Anh Toàn gửi cu Tạo thân yêu,
Về chuyện tự tử, anh hoàn toàn có thể thông hiểu Tạo và những tâm trạng của lớp người có một tấm lòng khiến họ còn có thể xúc động, và bi quan, và hy vọng, và tuyệt vọng.Và anh còn hiểu thêm điều này nữa: nếu những con người đứng bên bờ vực rồi mà không nhảy òm một cái, thì đó là vì, chẳng hạn, anh ta còn thấy mình mắc nợ, nào đang nợ những cô gái Đồng Lộc ư, nào nợ những người đang hát quan họ ư, và nợ cả những thói u mê mình cần đứng ra viết blog mà góp phần tẩy rửa ư...
Tạo còn ít kinh nghiệm sống hơn bọn anh, Tạo cần chú ý điều này: hết sức tỉnh táo đề phòng bọn khiêu khích. Trong một thể chế cực trị (bọn Gestapo của Đức hoặc quân lính tay chân của Putin) không chỉ bắt bớ tra tấn tù đầy, chúng nó còn dùng nhiều cách, trong đó có cách thức sử dụng bọn chỉ điểm ăn lương đeo lon ngầm và bọn này được quyền làm đủ mọi cách chỉ cốt làm nhụt chí những người tử tế. Bọn đó lắm khi cũng đỗ đạt bằng cấp học hành này nọ - chỗ phân biệt với trí tuệ thực chỉ ở một điểm này thôi: chúng học không đến nơi đến chốn và chúng độc ác theo lối thâm thiểm - rủa cho em chết đi là một trong những thể hiện cái thâm thiểm đó.Nhưng anh khuyên Tạo không nên đáp lại "chúng" theo lối bộc trực. Em có thể đăng ý kiến của "chúng" lên mạng, cho vào một mục BIA MIỆNG, thế là đủ.
Nhưng gợi ý như vậy chứng tỏ là anh T vẫn còn cáu kỉnh. Nghĩ lại thì chẳng cần cáu kỉnh với "chúng". "Chúng" chọc mà mình không tức, ấy là hay nhất. Chúng dọa mà mình không sợ, ấy là hay nhất. Chúng chửi mà mình không nghe, ấy là hay nhất.
Nhưng "thắng lợi" kiểu đó cũng để làm gì nhỉ?
Ngồi làm thơ là thích nhất!
Ngồi làm thơ là sướng nhất!
Chúc Tạo làm nhiều thơ!
02/03/2009, 20:23
Chào anh NTT, Em đã đọc rồi ạ. Chỉ lạ là sao người ta phải đi tìm sự thật trong thơ nhỉ?Và anh còn sống đó là điều quan trọng. Cái ông Nguyễn Hoà là cái gì mà anh phải nói cho mất công.
Chúc anh và tất cả các bạn một ngày vui và hạnh phúc
02/03/2009, 20:29
May dong tra loi ngan cua anh Tao voi Nguyen Hòa qua hay, dac biet la cau hoi lai Nguyen Hòa. Dung la khong hieu duoc tai sao thang NH lai co cau hoi ngu the khong biet!
Chuc anh Tao luon manh khoe va nhieu sang tao. Lau roi khong gap, nhung van doc anh luon, khi nao gap nhau uong lai rai nhe.
DNT
02/03/2009, 20:59
Ke dang yeu nhac lai chuyen tu tu nam xua de roi reo len rang : may qua ta van song de duoc yeu ! Hi hi.
02/03/2009, 21:04
May quá, bác đã dừng tay, hehe...
Nhưng còn có thơ.
Viết bởi Văn Công Hùng 02 Mar 2009, 15:48
Đã gửi VCH chùm thơ Gia Lai 4 bài. Để làm gì vậy?
02/03/2009, 21:08
Đọc xúc động quá. Lúc nào gặp nhậu say say kể lại em mần một bài cho báo nhé?
Viết bởi Trương Duy Nhất 02 Mar 2009, 16:14
Hôm nay có mấy nhà baó yêu cầu phỏng vấn vụ này. Nhưng Nhất mần thì chắc sẽ đăng báo Nhất he...
02/03/2009, 21:13
PHẠM NGỌC TIẾN
Thực ra thì không cần những câu thơ gan ruột này, con người thơ, con người đời của NTT đã đủ chinh phục nhiều trái tim người, trong đó có trái tim bùn đất PNT. Cũng hay khi biết thêm một góc khuất của người mà tôi kính trọng. Đã yêu càng yêu anh hơn.
Trong đời tôi không ít lần đã nghĩ đến sự giải thoát bằng cái chết. Từng có lần cầm súng dí vào thái dương nhưng rồi vì lý do này khác mà không thể thực hiện nổi. Bây giờ cũng vậy thôi, không thiếu những phút giây cô quạnh yếu lòng nhưng cuộc sống là thế
...Anh sẽ sống như ngày xưa đã sống
Sống vì đời với bao nỗi khát khao
Sống cho mình như một giấc chiêm bao...(PNT)
Hoàn toàn có thể cảm thông và chia sẻ với NTT. Đã yêu càng yêu anh hơn!
PNT
Viết bởi phamngoctien 02 Mar 2009, 16:14
Ui trời, Tiến cũng đã định tự tử? May quá, anh em mình mới còn được ngồi uống với nhau.
Nghe nói một chị định nhảy xuống giếng tự tử, nghe tiếng lợn kêu vội nhảy lên vì sợ lợn đói. Ha ha.
02/03/2009, 21:18
Gửi ông Nguyễn Hòa
Bút chiến - một từ mà người ta thường dùng để chỉ các cuộc tranh luận văn chương. Tôi nghĩ Nguyễn Hòa cũng có một cuộc như vậy với nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
Bới lông tìm vết - là một hành động của một kẻ có văn hóa nền không cao đi tìm những chỗ yếu của đối phương. Và khi tự vỗ ngực là đã tìm thấy thì bắt đầu buông lời hùng biện.
Tôi xin được ghép hai từ đầu của hai đoạn dẫn để đưa ra một từ ghép mới: Bút Bới. Vâng thưa ông Nguyễn Hòa, việc của ông đang làm, bản chất là hai từ này. Chẳng cao đạo, vẻ vang gì, thưa ông.
Hãy nhìn lại mình một lượt. Nếu chưa thấy hãy nhìn thêm vài lần nữa. Nếu vẫn chưa thấy - ông thật hạnh phúc vì không có kẻ nào bới ra ông.
Ông là người cất dấu kỹ? Hay là người khẽ bới đã thấy? Do vậy người ta không biết bắt đầu từ cái gì, từ đâu, từ lúc nào?
Tôi vẫn cứ thích nhắc lại câu của người xưa: Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, thưa ông Nguyễn Hòa.
Viết bởi Vân Đình Hùng 02 Mar 2009, 19:09
Cám ơn VDH đã đọc kỹ và có chính kiến. Tôi nghĩ họ đã nhận mình là nhà phê bình "dọn vệ sinh" cũng là dũng cảm rồi. Nhưng "dòng phê bình cá mương" này thường đớp hết phân lại đớp luôn cả mông nữa. Kinh.
02/03/2009, 21:20
Kính Bác Tạo.
Ta phải sống để nhìn chúng chết
Nhưng không phải dân phe da dẻ hồng hào.
Là bọn lưu manh, bên mình chúng luôn có lưỡi dao và
miệng nói thuộc làu hai từ " đồng chí"
Viết bởi Nguyễn Hồng Khoái 02 Mar 2009, 19:19
Ôi "đồng chí"!!!
02/03/2009, 21:24
02/03/2009, 21:28
Chuyện này làm tôi tức cảnh xin hầu quý vị vài câu thơ:
Vịnh con Gà
Cả cuộc đời bươi móc lèm nhèm
Gà kéo phông màn nhưng thèm vào vai Đại bàng chính nhân quân tử
Tiểu nhân mơ giấc đại nhân
Phân!
Giữa tôi và ông kia cũng đã từng "tranh luận" về nghệ thuật đương đại (nói đúng ra thì ông ta nhảy ra chửi đổng, còn khi tôi đòi hỏi một thái độ sòng phẳng, công khai thì ông biến mất giả chết ngất). Việc "thanh minh" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo theo tôi là nên!
Tuy nhiên thái độ của tôi lần này không phải vì chuyện ân oán cũ mà nhảy vào, đây là thái độ chỉ với việc mà anh Tạo nêu ra hôm nay mà thôi.
Viết bởi Bup Be (Mail) 02 Mar 2009, 20:10
Vậy hả Hoài? Hắn giả chết, nghĩa là chưa chết. Chả sao cả. Rồi người đọc sẽ khẩy cười.
02/03/2009, 21:30
Trước khi commen những dòng chiều nay em chỉ mới đọc thơ anh chứ chưa đọc những điều anh bộc bạch ở HNVC cùng bè bạn.
Đọc xong những điều tâm sự của anh em thấy có những lúc em cũng bế tắc như anh đã trải qua. Để vượt qua sự bế tắc đó phải hy sinh tất cả để được cái tự do của riêng mình. Sau sự hy sinh là thanh thản. " Đời là thế!" Khi nào có dịp em sẽ bộc bạch cùng anh chuyện đời.
02/03/2009, 21:32
Thuong qua ban toi.
Va, quy biet bao, "muoi bai tho va mot uoc muon!"
Cam on ban toi, da o voi chung toi, cuoc doi nay, toi hom nay va, ngay mai.
Viết bởi Du Tu Le 02 Mar 2009, 20:11
Nhà thơ Du Tử Lê thân mến,
Thơ và truyện của anh đã xuất bản tại VN mấy năm nay, nghĩa là anh vẫn tồn tại cùng bạn đọc trong nước cùng hải ngoại. Hy vọng anh khỏe để nhiều lần về thăm lại quê nhà để viết tiếp nhé.
02/03/2009, 21:37
Bác NTT ơi ời!
1- Về Ý nghĩa:
Vụ ì xèo "tự tử" này phải nói là cái Dở nó đỡ cái Hay: Nhờ nó mà bạn đọc - trong đó có DQ - được biết 10 bài thơ "hồi sinh" NTT này.
Dạo đọc bài phỏng vấn của NĐTùng với các bác em đã nghĩ đến việc vấn hỏi về "thi chứng" đó (Ha ha ha! "Nhân chứng" với nghệ thuật là cái đinh mục!) Nhưng chưa có dịp...
2- Về Nội dung:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN quả là 1 Di Chúc nghệ thuật, nhưng là 1 Di chúc cho chính mình, của 1 nhà thơ trong lúc chấp chới giữa 2 dòng Sinh-Tử. Có mấy ai ở đời được đọc-lại-di-chúc như vậy?
3- Về Nghệ thuật:
10 BÀI THƠ VÀ MỘT LỜI ƯỚC MUỐN là 1 bi tráng ca của thi ca VN chứ chả bỡn! Nhịp thơ đi liền như hơi thở gấp của kẻ bị đuổi cùng đường; nhưng cú pháp thơ vẫn rất từ tốn như của người lần cuối nhìn lại gia tài tinh thần: Mẹ, Con, Bạn, Kẻ khác mình (Hay ở chỗ là đọc kông thấy Kẻ Thù!), Thơ ca... 1 “biên bản” cuộc đời bằng ngôn ngữ thơ như vậy quả ít nhà thơ nào có.
(Xin loi; se viet tiep ...
Co viec gap phai di! DQ rat quan tam den BAI THO HAY va DOC DAO nay; vi da tung lam 1 truong ca tang 1 anh ban van tự tử.
Chuc thơ ca NTT lai HOI SINH 1 lan nua so voi nam 1981!
Than quy
Viết bởi Đỗ Quyên 02 Mar 2009, 20:16
Đọc mấy bài viết của Đõ Quyên gần đây thấy bút lực và ý thức nghệ thuật rất dồi dào. Lại nhớ dạo chúng ta mở ra Hội Luận... Chúc vui nhé.
02/03/2009, 21:39
Anh Toàn gửi cu Tạo thân yêu,
Về chuyện tự tử, anh hoàn toàn có thể thông hiểu Tạo và những tâm trạng của lớp người có một tấm lòng khiến họ còn có thể xúc động, và bi quan, và hy vọng, và tuyệt vọng.Và anh còn hiểu thêm điều này nữa: nếu những con người đứng bên bờ vực rồi mà không nhảy òm một cái, thì đó là vì, chẳng hạn, anh ta còn thấy mình mắc nợ, nào đang nợ những cô gái Đồng Lộc ư, nào nợ những người đang hát quan họ ư, và nợ cả những thói u mê mình cần đứng ra viết blog mà góp phần tẩy rửa ư...
Tạo còn ít kinh nghiệm sống hơn bọn anh, Tạo cần chú ý điều này: hết sức tỉnh táo đề phòng bọn khiêu khích. Trong một thể chế cực trị (bọn Gestapo của Đức hoặc quân lính tay chân của Putin) không chỉ bắt bớ tra tấn tù đầy, chúng nó còn dùng nhiều cách, trong đó có cách thức sử dụng bọn chỉ điểm ăn lương đeo lon ngầm và bọn này được quyền làm đủ mọi cách chỉ cốt làm nhụt chí những người tử tế. Bọn đó lắm khi cũng đỗ đạt bằng cấp học hành này nọ - chỗ phân biệt với trí tuệ thực chỉ ở một điểm này thôi: chúng học không đến nơi đến chốn và chúng độc ác theo lối thâm thiểm - rủa cho em chết đi là một trong những thể hiện cái thâm thiểm đó.Nhưng anh khuyên Tạo không nên đáp lại "chúng" theo lối bộc trực. Em có thể đăng ý kiến của "chúng" lên mạng, cho vào một mục BIA MIỆNG, thế là đủ.
Nhưng gợi ý như vậy chứng tỏ là anh T vẫn còn cáu kỉnh. Nghĩ lại thì chẳng cần cáu kỉnh với "chúng". "Chúng" chọc mà mình không tức, ấy là hay nhất. Chúng dọa mà mình không sợ, ấy là hay nhất. Chúng chửi mà mình không nghe, ấy là hay nhất.
Nhưng "thắng lợi" kiểu đó cũng để làm gì nhỉ?
Ngồi làm thơ là thích nhất!
Ngồi làm thơ là sướng nhất!
Chúc Tạo làm nhiều thơ!
Viết bởi Anh Toàn (Mail) 02 Mar 2009, 20:20
Kính Anh Phạm Toàn. Anh thật chí lý. Bái phục bái phục.
02/03/2009, 21:42
Chào anh NTT, Em đã đọc rồi ạ. Chỉ lạ là sao người ta phải đi tìm sự thật trong thơ nhỉ?Và anh còn sống đó là điều quan trọng. Cái ông Nguyễn Hoà là cái gì mà anh phải nói cho mất công.
Chúc anh và tất cả các bạn một ngày vui và hạnh phúc
Viết bởi MN 02 Mar 2009, 20:23
À, Nguyễn Hòa hồi trước làm ở Văn Nghệ Quân Đội, sau làm ở báo Nhân Dân. Giờ hay viết cho báo Công An Nhân Dân.
Anh nói có hai cau, hóa ra cũng mất công à em. Em thật kiệm nhời.
02/03/2009, 21:44
May dong tra loi ngan cua anh Tao voi Nguyen Hòa qua hay, dac biet la cau hoi lai Nguyen Hòa. Dung la khong hieu duoc tai sao thang NH lai co cau hoi ngu the khong biet!
Chuc anh Tao luon manh khoe va nhieu sang tao. Lau roi khong gap, nhung van doc anh luon, khi nao gap nhau uong lai rai nhe.
DNT
Viết bởi ĐNT 02 Mar 2009, 20:29
Vâng. Ngu. Ngu xuẩn. Thật không thể dùng từ khác được. Chúc ĐNT vui nhé. Hẹn một chầu nha.
02/03/2009, 21:47
Ke dang yeu nhac lai chuyen tu tu nam xua de roi reo len rang : may qua ta van song de duoc yeu ! Hi hi.
Viết bởi DTQ 02 Mar 2009, 20:59
Ông Dương Trung Quốc thân mến,
May quá, may quá... còn được nhậu với DTQ nữa. Ha ha...
02/03/2009, 21:50
Lúc mô gặp nhậu thật say, kể chuyện ngoài lề phóng tay viết mới sướng, chứ cái gu em chả khoái phỏng vấn! Kính chúc anh vui-khỏe!
Viết bởi Trương Duy Nhất 02 Mar 2009, 21:24
Đúng vậy, phải nhậu say, nói say, viết say... hay.
02/03/2009, 21:52
Chao anh Nguyen Trong Tao! Em da chuyen ve Ha Noi cong tac lau dai. Em nho lần gặp anh tu Hoi nghi NNVVT lan thu V den nay, the ma da 11 nam roi. Cau noi dua cua anh ngay ay the ma nghiem ra cung dung: Sau hon muoi nam nua , the nao em cung se ve Ha Noi cho ma xem!
02/03/2009, 21:54
Chao anh Nguyen Trong Tao! Em da chuyen ve Ha Noi cong tac lau dai. Em nho lần gặp anh tu Hoi nghi NNVVT lan thu V den nay, the ma da 11 nam roi. Cau noi dua cua anh ngay ay the ma nghiem ra cung dung: Sau hon muoi nam nua , the nao em cung se ve Ha Noi cho ma xem!
Viết bởi Bùi Tuyết Mai 02 Mar 2009, 21:52
Ủa, hơn 10 năm trước anh có nói thế à. Hóa ra anh bói cũng được đấy nhỉ. Chúc em một cuộc sống tốt ở Hà Nội và làm nhiều thơ nhé.
02/03/2009, 21:59
Trước khi commen những dòng chiều nay em chỉ mới đọc thơ anh chứ chưa đọc những điều anh bộc bạch ở HNVC cùng bè bạn.
Đọc xong những điều tâm sự của anh em thấy có những lúc em cũng bế tắc như anh đã trải qua. Để vượt qua sự bế tắc đó phải hy sinh tất cả để được cái tự do của riêng mình. Sau sự hy sinh là thanh thản. " Đời là thế!" Khi nào có dịp em sẽ bộc bạch cùng anh chuyện đời.
Viết bởi hoàng liêm 02 Mar 2009, 21:30
Ôi, HL cũng có lúc quẫn bách thế sao. Hẹn gặp nhé.
03/03/2009, 06:08
NGẪM
Sống lâu thấy lắm truyện kỳ
Người đi tự tử,
Cần gì chứng nhân ?
Ngẫm xem trong kiếp phong trần
Lòng quân tử, thước tiểu nhân....Mà cười:
- Dẫu ai đắc thế, đắc thời,
Hãy xin giữ trái tim người cung khiêm.
03/03/2009, 08:49
NGẪM
Sống lâu thấy lắm truyện kỳ
Người đi tự tử,
Cần gì chứng nhân ?
Ngẫm xem trong kiếp phong trần
Lòng quân tử, thước tiểu nhân....Mà cười:
- Dẫu ai đắc thế, đắc thời,
Hãy xin giữ trái tim người cung khiêm.
Viết bởi Vân Hải 03 Mar 2009, 06:08
Tự tử mà mời chứng nhân
Thế gian chỉ có một anh Nguyễn Hòa.
Hôm qua đám cưới con trai anh Cao Tiến Lê anh VH à. Tạo có đến dự. Anh Lê hỏi thăm anh và gia đình.
Kính chúc hai bác mạnh khỏe.
03/03/2009, 08:52
Anh Nguyễn Trọng Tạo thân mến.
Trong đời có thể ai cũng ít nhất một lần có ý định tự tử. Người càng yêu cuộc sống khi gặp những điều uất ức, tuyệt vọng thì càng dễ có ý định tự tử. Trước khi tự tử mà cảm hứng thơ hiện lên, còn muốn viết chứng tỏ thơ ca là cứu cánh cuộc đời anh. Như vậy thơ ca đã cứu rỗi không chỉ linh hồn mà còn là cả thể xác của anh nữa. Anh đừng băn khoăn với những câu hỏi khiêu khích ra vẻ hoài nghi của người nào đó. Hoài nghi về chuyện tử tử của người khác không phải là ngu xuẩn mà người đó là gỗ đá. Chỉ có gỗ đá mới vô cảm trước chuyện tự hủy diệt của con người. Ờ mà quên. Chưa chắc. Trịnh Công Sơn từng viết: "Ngày mai sỏi đá cũng cần có nhau...". Sao giới văn thơ nhiều người lại ác miệng và độc ác với nhau quá nhỉ? Hihihi.
03/03/2009, 09:02
Anh Nguyễn Trọng Tạo thân mến.
Trong đời có thể ai cũng ít nhất một lần có ý định tự tử. Người càng yêu cuộc sống khi gặp những điều uất ức, tuyệt vọng thì càng dễ có ý định tự tử. Trước khi tự tử mà cảm hứng thơ hiện lên, còn muốn viết chứng tỏ thơ ca là cứu cánh cuộc đời anh. Như vậy thơ ca đã cứu rỗi không chỉ linh hồn mà còn là cả thể xác của anh nữa. Anh đừng băn khoăn với những câu hỏi khiêu khích ra vẻ hoài nghi của người nào đó. Hoài nghi về chuyện tử tử của người khác không phải là ngu xuẩn mà người đó là gỗ đá. Chỉ có gỗ đá mới vô cảm trước chuyện tự hủy diệt của con người. Ờ mà quên. Chưa chắc. Trịnh Công Sơn từng viết: "Ngày mai sỏi đá cũng cần có nhau...". Sao giới văn thơ nhiều người lại ác miệng và độc ác với nhau quá nhỉ? Hihihi.
Viết bởi Võ Tấn Cường 03 Mar 2009, 08:52
Cường ơi, vì thế mà "sân phê bình" trở thành một cái chợ, chứ đâu còn là chốn thiêng để bình văn. Báo chí câu khách lá cải luôn cần những ồn ào đao búa hay những cái lưỡi cá mương...
03/03/2009, 09:03
Nếu biết sớm, thế nào cũng gửi quà mừng.
Xin Tạo cho gửi lời chúc các cháu trăm năm hạnh phúc. Chúc anh chị Cao Tiến Lê và gia đình mạnh khoẻ, bình an.
Mong ngày nào được đón anh chị Tiến Lê sang thăm Vancouver.
Chúc Tạo và bạn hữu chân cứng, đá mềm.
03/03/2009, 09:08
Anh Vân Hải ơi, chắc sẽ có nhiều cuộc hội ngộ bạn văn ngày càng vui. Văn chương cần giao lưu. Bạn văn càn tâm đắc. Hy vọng năm nay sẽ gặp anh tại VN nhé.
03/03/2009, 13:58
Thưa anh NTT, nhà thơ PQ đã "vịn câu thơ mà đứng dậy". Còn anh nhờ làm xong mười bài thơ đã bỏ ý định tự tử. Vậy anh cho em hô : Thơ ca muôn năm ! Các nhà thơ muôn năm !
Chúc anh nhiều sức khỏe và sáng tác cũng khỏe anh nhé.
03/03/2009, 15:04
Em dang theo doi vu cua anh. Phan hoi cua ban be tot lam.
Lai nho bai PV cua chung ta hom nao o Saigon. Tho anh muoi bai hay. Chung chac, khoc liet, nghiem ma em diu.
Một cơ duyên hiếm hoi. Giọng thơ buồn bã mà không than khóc, nghiêm khắc mà vẫn hoà dịu. Nó bộc lộ một vài điều ở tác giả.
Ban luan cua DQ sau va tinh te, tho Nguyen Trong Tao sinh tu den nhu the thi ban nhu the la chinh xac.
NĐT.
03/03/2009, 17:20
"Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng"
Lúc cùng cực nhất, người ta nghĩ tới những người thân yêu. Trong trường ca này của anh là hình ảnh Mẹ, hình ảnh con gái, hình ảnh bạn thân.
Nhiều người luôn bên anh, đừng bao giờ yếu lòng nữa nhé!
03/03/2009, 23:42
Những người làm thơ viết văn là những người nhạy cảm, họ có những nỗi đau người thường không sao hiểu được. Bao nhiêu người nổi tiếng, đã đạt đến tột đỉnh vinh quang cũng còn phải chết vì tự tử ...thế thì chuyện anh, anh Nguyễn Quang Lập hay rất nhiều người khác có ý định bắn vào đầu hay nhảy lầu mà bị hỏi như thế thì quả là... Có lẽ là tại vì từ trước tới giờ hình như chưa có nhà phê bình nào chết vì tự tử cả? hic!
Giận nhất là cái kiểu nói như ca tụng cái chết vì tự sát của ông ấy ...Em thì em nói ngay: Đừng...đừng có bao giờ cho cái ý định ngu ngốc ấy vào đầu một lần nữa. Anh và tất cả những người có sáng tác( kể cả em)cứ phải nằm lòng câu này: Chết như thế là điên và hèn!
03/03/2009, 23:49
Chúng chọc mà mình không tức, ấy là hay nhất.
Chúng dọa mà mình không sợ, ấy là hay nhất.
Chúng chửi mà mình không nghe, ấy là hay nhất.
Nhưng "thắng lợi" kiểu đó cũng để làm gì nhỉ?
Ngồi làm thơ là thích nhất!
em thích mấy câu này của bác Toàn, hay dã man!
04/03/2009, 07:45
Hi bác NTT:
Xin lại “bàn loạn” tiếp nhá.
4- Về Cấu trúc, Ngôn ngữ:
+ Không phải ngẫu nhiên tác giả gọi là “10 bài thơ” dù về cấu trúc nó là 10 “đoạn” của 1 “bài” thơ? Nếu đọc 10 bài độc lập thì cũng chả... chết thằng Tây nào cả! Ta hình dung: tác giả trong lúc ở bờ vực tâm lý, đã chọn 1 giải pháp toả dần tình cảm nhưng phải là gọn; để nếu nhỡ... quá tay súng lỏng tay thơ thì “Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây...”. Nhưng để sắp đặt đúng 10 bài - đủ 10 ngón tay trong 2 bàn tay - với cấu trúc khá chặt chẽ đó, thì đúng là Trời viết chứ không phải nhà thơ viết.
+ ĐQ đọc tập thơ độc đáo về thi phận và hay về thi cảm này tới 5-6 lần, trong 2 ngày. Một lần đọc to ơi là! (Cho thằng nào sắp tự tử nghe! Ha ha ha) Nhưng lần đọc nào cũng chọn lúc vội (dù ko có súng lục kề tai!). Ấn tượng rõ nhất là như không thấy dụng công ngôn ngữ, tu từ... Nhưng chúng vẫn có, về “hình thức”, đó là các thi ảnh khá quen thuộc (dùng không cao tay là bị “sến” là “sáo”) trừ hình ảnh cuối cùng rất siêu thực; Thế mà trong mạch chảy chung toàn bài, ta như không thấy “thơ” (của thi sĩ viết với người đọc) mà chỉ thấy “lời” nói cuối cùng của 1 Người nói với nhiều Người.
5- Các câu và các đoạn (bài mini) rực sáng:
+”Và tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!”
Vẻ ảo và vẻ thực của hình ảnh rất rõ: Chôn tim là chuyện thường nghe nói (tim ông kẹ Chopin chẳng hạn!) Còn mọc mặt trời lên từ đất thì quả là siêu - chỉ có là người sắp chết nói. Thoạt tiên, chắc người đọc cũng nghĩ 1 cách “lãng mạn cách mạng” như 1 bạn hỏi tác giả rằng sao không là “bình minh”. Câu đáp của khổ chủ hơi bị... thật thà! ĐQ mà được hỏi vậy, sẽ “nổ” rằng: “Cái chết sắp có của tui là 1 cái chết “đen”. Nó báo hiệu sự oan ức, sự đi xuống của... mặt trời.” Vân vân và vân vân...
Bác NTT này, ĐQ ngờ rằng cái chàng Tây Ban Nha Lorca đã ám vào anh chàng Việt NTT ở 2 câu cuối trên: thi sĩ Tây Ban Nha có câu thơ, đại khái, sau lưng người bị bắn trên pháp trường nhô lên một ông mặt trời!
+ Bài 1: Kỹ thuật lặp lại đúng là của người lúng ta lúng túng trước cái chết mà mình là kẻ sát nhân.
“Tôi ra đi nào phải không yêu Mẹ” là 1 câu làm xúc động nhiều lần, với sự nhiều lần giản dị. 1 câu này nâng bài thơ có ý nghĩa khác hẳn nếu thiếu nó. Khi ta chết, ta nghĩ đến đấng sinh thành nên ta – đó là đạo người, đạo Việt. (Hôm qua, đọc Nguyễn Quang Thiều trên lethieunhon.com có 1 câu về mẹ cũng giản dị và thổi cả bài bay lên; đại thể, trong cuộc sống khó túng thời ấu thơ “mẹ là tài sản duy nhất của chúng tôi”.)
+ Bài 2: Nhân tính và khá tỉnh táo: “Vì sao tôi phải tự giết mình bằng hai viên đạn”. Đoạn trên ĐQ nói bài thơ khai tử này không có “kẻ thù” là thế!
+ Bài 5: Súc tích! Lời nói nhuyễn không phải nhờ nước trong miệng mà bằng... máu từ tim! Chỉ có thi ca mới làm được vậy!
“Không ngờ tôi có thể biết rõ ràng bài thơ cuối cùng tôi viết
Bài thơ nghiêm trang và run rẩy của tôi”
Chỉ riêng điều này cũng thấy mình hạnh phúc:
Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây...”
Hai cặp chữ đối trọng mà lại không đối lập “nghiêm trang và run rẩy” trúng tâm trạng của 1 “di chúc” và của 1 “tuyệt tự” với 1 kẻ không có vũ khí gì ngoài thơ để chống lại súng lục!
+ 3 bài 7-8-9 có nhẽ là đoạn “lùng bùng” nhất trong cả thiên bi tráng ca này. Về nghệ thuật cũng lộ vẻ “non” nhất! Dường như chúng hiện ra trong lúc tay súng đang... siết thì buông, buông thì lại siết? Chúng cho thấy tác giả không dám kết tội ai hay vấn đề nào 1 cách róng riết (dù căn nguyên của các bức bối khiến tác giả cùng đường cũng đã được chỉ ra khá rõ - nhất là ở thời 1981 mà như vậy cũng đáng nể!) Nó cho thấy tác giả dao động giữa các suy nghĩ mà không cái nào làm “nhân phạm” cho 1 sự chết đang được thực thi.
+ Đoạn 10 đúng là cái giẫy cuối cùng của Con Thiên Nga thi ca! Các hình tượng đẹp với vẻ tuyệt vọng. Ném tim lên trời xanh đã là đẹp; nhưng hơi... bốc, mà đặt tim mình vào “ngực em” thì không chỉ đẹp lại thánh thiện, lại kỳ ảo 1 cách hiện thực, kiểu như bác Thanh Tâm Tuyền cứ đòi “khóc bằng mắt em” chẳng hạn.
6- Về sáng tác “tiền tự tử”:
Còn 101 điều quanh bài thơ “tiền tự tử” kỳ khôi này của NTT mà cần sự xử lý của nhiều loại gia: phê bình gia, nghiên cứu văn bản gia, bình luận gia, tâm lý gia, và cả hình sự gia nữa, và v.v...
Gọi “kỳ khôi”, vì với làng văn Việt không có nhiều “văn bản” tương tự (như Nhất Linh với Chúc thư văn học).
Nghiên cứu hành trình tự tử của các nhà văn AnNam (và cả Tàu), ĐQ thấy không phong phú như cánh văn sĩ Tây Âu, Bắc Mỹ, Nhật... Hồ sơ “nhà văn AnNam hiện đại” tự tử đến nay chưa quá... 5 đầu ngón tay thì phải? Như trong chương Mộ Văn của trường ca Đống Chữ mà ĐQ đã lập “hồ sơ” có 2 bác: Nhất Linh, Nguyễn Tất Nhiên (bên cạnh các “đại gia tự tử” của thế giới như Lý Bạch, Essenin, Hemingway, Maia... Nhà văn VN nào gần đây đã tự tử xin giơ tay lên để bổ sung?
Thôi, nào tay ly tay bút ăn mừng cho "giai đoạn" tay súng tay bút đã qua!
ĐQ
04/03/2009, 23:21
Thưa bác Tạo!
Em không biết Bác, chỉ biết tên bác qua bài hát “khúc hát sông quê” do ca sĩ Anh thơ thể hiện. Em nghe cả trăm lần chưa thấy đủ. Rồi từ đó thấy mến cái tên NGUYỄN TRỌNG TẠO. Xin mạo muội bày tỏ với bác đội điều vụng về, thành thật.
Bác tạo ơi!
Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người.
Chưa được vào Đoàn, en nghĩ mình chưa phải là người.
Em cũng nghĩ nếu không vào được đại học, mình không thể thành người.
Biết bao nhiêu cái ước lệ ấy cứ theo em suốt cả tuổi thanh xuân.
Bây giờ em là tiến sĩ kinh tế (bằng thật từ nước ngoài), Đảng viên, tiền bạc dư giả, nhà lầu, xe hơi, tài khoản…không thiếu một thứ gì.
Đúng vào lúc này thì em chợt nhận ra rằng: Chẳng có đam mê, chẳng có tài cán gì, trông rỗng vô cùng. Cái gì cố công thì cũng đạt được… tý chút. Bỏ Nhà nước gần chục năm nay để dành những năm cuối đời cố tìm hiểu xem mình là ai??? Mới ngoài 50 mà em cảm thấy không phải mình đang sống; mà đang vật vờ, chờ …chết.
Em nói với con em rằng: Hãy sống bằng niềm đam mê con a, đừng sống bằng những ước lệ xã hội, bằng sự chỉ dẫn của người khác, hay chi bằng nghị lực như bô chỉ được …có bằng này thôi. Buồn lắm con ạ! Giờ con em theo ngành nghệ thuật- ngành mà nó yêu thích.
Bố em- một nhà cách mạng lão thành ( khi chưa đổi mới) không thể chấp nhận bất cứ điều gì khác với những điều Đảng đã dạy. Nếu em mà muốn tự tử, mà bố em cũng biết thì chắc bố em đã bóp cò …hộ rồi. Không theo Đảng và phấn đấu cho mục tiêu lý tưởng của Đảng, thì đúng là “sống thừa xã hội, sống chật non sông”. Chết được rồi. Cũng may, sáu bảy năm trước khi mất ông cụ đã “đổi mới”.
Em không thể công nhận bác Nguyễn Hòa …ngu. Bác Hòa tiêu biểu cho lớp người XHCN cũ …còn sót lại.
Kính Bác!
05/03/2009, 01:03
:
"Sống chẳng có gì mới
Chết cũng chẳng gì mới hơn"
Hình như nhà thơ Nga Bloc viết như vậy ( tôi quên nguyên văn )
Những năm sau 1975 đến khoảng giữa 1980, nhiều ngừoi muốn tự tử vì nhiều lý do trong đó có cả khổ sở, bế tắc, oan ức...
Chỉ biết chúc mừng nhà thơ NTT đã có cách vượt qua cái chết sau khi làm 10 bài thơ giải tỏa nỗi lòng, mà lúc đầu có lẽ là định viết thơ tuyệt mệnh
06/03/2009, 18:48
nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều, và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi
07/03/2009, 09:02
Thưa anh NTT, nhà thơ PQ đã "vịn câu thơ mà đứng dậy". Còn anh nhờ làm xong mười bài thơ đã bỏ ý định tự tử. Vậy anh cho em hô : Thơ ca muôn năm ! Các nhà thơ muôn năm !
Chúc anh nhiều sức khỏe và sáng tác cũng khỏe anh nhé.
Viết bởi cobabacki 03 Mar 2009, 13:58
Cms ơn cobabacki nhiều. Sự thật muôn năm.
07/03/2009, 09:04
Em dang theo doi vu cua anh. Phan hoi cua ban be tot lam.
Lai nho bai PV cua chung ta hom nao o Saigon. Tho anh muoi bai hay. Chung chac, khoc liet, nghiem ma em diu.
Một cơ duyên hiếm hoi. Giọng thơ buồn bã mà không than khóc, nghiêm khắc mà vẫn hoà dịu. Nó bộc lộ một vài điều ở tác giả.
Ban luan cua DQ sau va tinh te, tho Nguyen Trong Tao sinh tu den nhu the thi ban nhu the la chinh xac.
NĐT.
Viết bởi Bach Nguyên 03 Mar 2009, 15:04
Chào Bach Nguyên. Gửi lời chúc bà xã BN ngày 8/3 tuyệt vời nhé.
07/03/2009, 09:12
"Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng"
Lúc cùng cực nhất, người ta nghĩ tới những người thân yêu. Trong trường ca này của anh là hình ảnh Mẹ, hình ảnh con gái, hình ảnh bạn thân.
Nhiều người luôn bên anh, đừng bao giờ yếu lòng nữa nhé!
Viết bởi Nắng Phương Nam 03 Mar 2009, 17:20
OK Nắng Phương Nam. Nếu bạn là nữ thì chúc bạn có ngày 8/3 năm nay thật vui.
07/03/2009, 09:18
Những người làm thơ viết văn là những người nhạy cảm, họ có những nỗi đau người thường không sao hiểu được. Bao nhiêu người nổi tiếng, đã đạt đến tột đỉnh vinh quang cũng còn phải chết vì tự tử ...thế thì chuyện anh, anh Nguyễn Quang Lập hay rất nhiều người khác có ý định bắn vào đầu hay nhảy lầu mà bị hỏi như thế thì quả là... Có lẽ là tại vì từ trước tới giờ hình như chưa có nhà phê bình nào chết vì tự tử cả? hic!
Giận nhất là cái kiểu nói như ca tụng cái chết vì tự sát của ông ấy ...Em thì em nói ngay: Đừng...đừng có bao giờ cho cái ý định ngu ngốc ấy vào đầu một lần nữa. Anh và tất cả những người có sáng tác( kể cả em)cứ phải nằm lòng câu này: Chết như thế là điên và hèn!
Viết bởi An An 03 Mar 2009, 23:42
Không phải điễn. Cũng chẳng hèn
Chết có khi là lời cảnh tỉnh
Nhưng nếu sống còn thơ báo ứng
Thì sống vẫn hơn, đã sống lại còn thơ!
Chúc em ngày 8/3 nhiều hoa hồng nhé.
07/03/2009, 09:33
Thôi, nào tay ly tay bút ăn mừng cho "giai đoạn" tay súng tay bút đã qua!
ĐQ
Viết bởi Đỗ Quyên 04 Mar 2009, 07:45
Cám ơn ĐQ đã chia sẻ. Bài bình (loạn) của ĐQ đã đăng lại trên lethieunhon.com
07/03/2009, 09:39
Thưa bác Tạo!
Em không biết Bác, chỉ biết tên bác qua bài hát “khúc hát sông quê” do ca sĩ Anh thơ thể hiện. Em nghe cả trăm lần chưa thấy đủ. Rồi từ đó thấy mến cái tên NGUYỄN TRỌNG TẠO. Xin mạo muội bày tỏ với bác đội điều vụng về, thành thật.
Bác tạo ơi!
Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người.
Chưa được vào Đoàn, en nghĩ mình chưa phải là người.
Em cũng nghĩ nếu không vào được đại học, mình không thể thành người.
Biết bao nhiêu cái ước lệ ấy cứ theo em suốt cả tuổi thanh xuân.
Bây giờ em là tiến sĩ kinh tế (bằng thật từ nước ngoài), Đảng viên, tiền bạc dư giả, nhà lầu, xe hơi, tài khoản…không thiếu một thứ gì.
Đúng vào lúc này thì em chợt nhận ra rằng: Chẳng có đam mê, chẳng có tài cán gì, trông rỗng vô cùng. Cái gì cố công thì cũng đạt được… tý chút. Bỏ Nhà nước gần chục năm nay để dành những năm cuối đời cố tìm hiểu xem mình là ai??? Mới ngoài 50 mà em cảm thấy không phải mình đang sống; mà đang vật vờ, chờ …chết.
Em nói với con em rằng: Hãy sống bằng niềm đam mê con a, đừng sống bằng những ước lệ xã hội, bằng sự chỉ dẫn của người khác, hay chi bằng nghị lực như bô chỉ được …có bằng này thôi. Buồn lắm con ạ! Giờ con em theo ngành nghệ thuật- ngành mà nó yêu thích.
Bố em- một nhà cách mạng lão thành ( khi chưa đổi mới) không thể chấp nhận bất cứ điều gì khác với những điều Đảng đã dạy. Nếu em mà muốn tự tử, mà bố em cũng biết thì chắc bố em đã bóp cò …hộ rồi. Không theo Đảng và phấn đấu cho mục tiêu lý tưởng của Đảng, thì đúng là “sống thừa xã hội, sống chật non sông”. Chết được rồi. Cũng may, sáu bảy năm trước khi mất ông cụ đã “đổi mới”.
Em không thể công nhận bác Nguyễn Hòa …ngu. Bác Hòa tiêu biểu cho lớp người XHCN cũ …còn sót lại.
Kính Bác!
Viết bởi Vũ Huy Thuận 04 Mar 2009, 23:21
Chào anh Vũ Huy Thuận! Tôi rất chia sẻ với anh về tâm sự cá nhân này. Đôi khi từ trung tín đến ngu tín rất gần. Nhưng không phải ai cũng thức tỉnh được như Cụ. Đó cũng là điều phúc, phải không anh?
07/03/2009, 09:42
"Sống chẳng có gì mới
Chết cũng chẳng gì mới hơn"
Hình như nhà thơ Nga Bloc viết như vậy ( tôi quên nguyên văn )
Những năm sau 1975 đến khoảng giữa 1980, nhiều ngừoi muốn tự tử vì nhiều lý do trong đó có cả khổ sở, bế tắc, oan ức...
Chỉ biết chúc mừng nhà thơ NTT đã có cách vượt qua cái chết sau khi làm 10 bài thơ giải tỏa nỗi lòng, mà lúc đầu có lẽ là định viết thơ tuyệt mệnh
Viết bởi Đặng Minh Liên 05 Mar 2009, 01:03
Hai câu thơ Nga đó là của Xergay Exenhin trong bài thơ tuyệt mệnh Đặng Minh Liên ơi.
Lâu lắm không gặp nhau. Liên đang ở đâu?
07/03/2009, 09:47
nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều, và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi
Viết bởi tonngokhong 06 Mar 2009, 18:48
Ôi, tonngokhong đang hành giả vội quá nên đọc sai toét rồi. Anh Vũ huy Thuận đau có nói năm 13 tuổi? Anh ấy nói năm 27 tuổi mà: "Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người".
He he.
07/03/2009, 09:48
nếu mà anh Vũ huy Thuận nói được mấy câu trên vào lúc 13 tuổi và vào hoàn cảnh nhà không có hạt gạo vào mỗi lúc trưa chiều, và sinh ra không phải là con của một đại gia cách mạng lão thành để rồi dược đi tây ăn học rồi lấy bằng tến sỹ thì hay đấy.nhưng còn muốn cuộc sống có ý nghĩa hả. hãy cho hết tài tài sản đi rồi bắt đầu lại từ đầu cuôc sống sẽ cảm thấy có ý nghĩa ngay . đừng có giàu quá rồi nói cho có vẻ thức anh Thuận ạ . bọn tôi chán thứ người đó lắm rồi
Viết bởi tonngokhong 06 Mar 2009, 18:48
Ôi, tonngokhong đang hành giả vội quá nên đọc sai toét rồi. Anh Vũ huy Thuận đau có nói năm 13 tuổi? Anh ấy nói năm 27 tuổi mà: "Năm mười bảy tuổi, em nghĩ không được cầm súng ra trận, em sẽ không phải là người".
He he.
07/03/2009, 15:48
Ở nơi chôn trái tim nhà thơ tôi không chắc có mọc lên hoàng hôn hay không.
Nhưng một điều chắc chắn như dòng sông quê là, ở chính nơi đó sẽ mọc lên một khóm trúc.
Ngày nọ, có chú mục đồng @ lấy trúc làm sáo. Khi thổi lên bỗng dặt dìu vọng về làn điệu Làng Quan họ quê tôi.
Đang nghe, tôi mủi lòng bỗng khóc tutu...
07/03/2009, 16:10
Chào đại ca,
Dạo này bận đi học nên hôm nay mới vào blog của anh, và giật mình khi đọc bài thơ anh viết trước khi... tự tử.
Bài thơ đã nêu được vấn nạn của thời kỳ bao cấp đầy những bức xúc, kìm nén mà ngòi bút của nhà thơ đã ghi lại được. Giọng thơ thì mang thương hiệu Nguyễn Trọng Tạo rất rõ rồi. Làm sao mà anh có thể tự tử được khi:
Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ
và:
Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Bạn bè tôi còn hy vọng tôi nhiều
Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Chúc anh sức khỏe nhé. Hẹn gặp lại anh.
07/03/2009, 16:49
Nói chuyện với anh bạn thân, yêu văn chương còn trên tài tôi, anh ấy than thở:
-Tớ vừa đọc entry mới nhất trên blog của NTT, thực ra ông Tạo và một số com-mần cũng hơi nặng lời. Có cần thiết phải như thế không. Bởi theo tớ, không ai đi rủa một kẻ thiểu năng trí tuệ là thằng ngu hay ngu xuẩn cả! Kể cũng quá lời thật!
Trình độ thẩm thấu văn chương của tôi mà so với hắn (thằng bạn tôi) thì quả tôi cũng "thiểu năng trí tuệ" thật, nên nghe nó nói mà cứ như là bò đội...mũ bảo hiểm!
07/03/2009, 18:26
Ở nơi chôn trái tim nhà thơ tôi không chắc có mọc lên hoàng hôn hay không.
Nhưng một điều chắc chắn như dòng sông quê là, ở chính nơi đó sẽ mọc lên một khóm trúc.
Ngày nọ, có chú mục đồng @ lấy trúc làm sáo. Khi thổi lên bỗng dặt dìu vọng về làn điệu Làng Quan họ quê tôi.
Đang nghe, tôi mủi lòng bỗng khóc tutu...
Viết bởi Tấn Định 07 Mar 2009, 15:48
Cám ơn anh Tấn Định ghé thăm. Chuyện qua đã lâu, nhưng vấn nạn của 1 thời thì không thể quên anh à.
29/06/2009, 19:08
Xin chia buồn cùng ông anh. Hy vọng mọi sự đều trở lại như" khúc hát sông quê' của anh.
Thân ái
Vũ Văn Cảnh
Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam